Nguyễn Khải – Tôi viết văn thì tôi tồn tại

Nếu độc giả yêu thích dòng văn học Việt Nam với lối viết tỉ mỉ, không hoa mỹ mà đầy trải nghiệm trăn trở thì không ai xứng đáng vị trí đầu hơn cố nhà văn Nguyễn Khải <1930-2008>. Sinh năm 1930, bắt đầu viết từ những năm 1950, cho đến khi tạ thế nhà văn Nguyễn Khải đã có hơn 55 năm cầm bút. Từ một người mà cả truyện ngắn lẫn truyện vừa viết trong khoảng thời gian này đều thất bại, không le lói một chút tài năng viết lách nào, như một người không có...
read more

Bút Tre và thơ trào phúng

Ngộ độc văn chương, trời nóng và không mưa, chạy lăng quăng đọc mấy vần thơ Bút Tre và các bài ăn theo; cảm thấy thiếu sót nếu không ky cóp lại mấy câu của bác tiện tay, tiện tay Bút Tre là cái tên được nhắc đến nhiều nhất khi người ta nói đến thơ Việt Nam trào phúng và châm biếm. Ông tên thật là Đặng Văn Đăng (1911-1986), sinh tại xã Văn Lang, huyện Hạ Hoà, tỉnh Phú Thọ – chiếc nôi của nói Trạng; bởi thế dân gian mới có câu “dân Văn Lang cả làng nói...
read more

Đầu xuân đọc thơ Đồng Đức Bốn

Trước đây đã từng có dịp giới thiệu với bạn đọc đôi nét về thơ của Nguyễn Bảo Sinh, bài viết này muốn có vài dòng về 1 nhà thơ khác – người được coi là “cứu tinh của thơ lục bát Việt Nam” (trích lời Nguyễn Huy Thiệp) – ông là Đồng Đức Bốn. Nhà thơ Đồng Đức Bốn sinh tại Hải Phòng, tháng 3 năm 1948. Ông là ai và thơ ông ra sao thì chưa có cuốn sách giáo khoa nào đề cập đến cả, nhưng những sáng tác của ông người ta chỉ cần đọc 1 lần...
read more

Bảo Sinh – Nuôi chó, làm thơ

Nguyễn Bảo Sinh, Đồng Đức Bốn cùng Bùi Giáng rất xứng đáng với danh hiệu mà người đọc xưng tụng: “Nhà thơ dân gian”. Điểm chung của thơ các ông là sự thông thoáng, thuần khiết, vần điệu, và đặc biệt là chứa đựng yếu tố triết lý mộc mạc và sâu sắc. Trước thời các ông, có lẽ chỉ có thơ Nguyễn Bính là có được thành công này. Nhiều bài thơ của các ông sáng tác còn bị nhầm là ca dao, có lẽ cũng là do tính thuần khiết và trí tuệ của chúng. Tản...
read more