Dục vọng trong tiểu thuyết chiến tranh VN

Thập kỷ văn học Việt Nam thời hậu chiến 1986 – 1996 ngoài những mảng sáng tối về chiến tranh khốc liệt máu lửa, những phút giây bi tráng của mỗi cá nhân trong bức tranh chung của dân tộc vẫn còn có một góc nhỏ nhạy cảm nhưng không kém phần quan trọng – cái tôi dục vọng đầy bản năng, hiện thực, và cấp thiết. Bài viết này xin được đăng bài báo của tác giả Nguyễn Thị Xuân Dung (nguồn: eVan) viết về chủ đề này với cái nhìn sâu rộng khoáng đạt hơn, cũng...
read more

Căn nhà số 11 – Nguyên Minh

Trong văn học Việt Nam, có những cuốn sách nếu đã cầm lên, người đọc sẽ bị cuốn hút vào từng trang viết, để khi đọc xong gấp sách đặt xuống rồi vẫn thấy miên man xúc động bởi những hồi tưởng sâu lắng, những câu chuyện cô đọng và giản đơn nhưng có lẽ cần thời gian của cả đời người để trải nghiệm và đúc kết. Bạn đọc chắc đã quen thuộc những cái tên như Vang bóng một thời (Nguyễn Tuân), Gặp gỡ cuối năm (Nguyễn Khải), Tôi đã không quên (Lê Minh...
read more

Bỗng nhiên có một ngày

Không phải PGS Tô Hải Vân đâu (mặc dù cuốn đó của bác ý sắc sảo, độc đáo) mà là nhà văn Nguyễn Quang Lập với tạp văn Ký ức vụn đã truyền cảm hứng cho bài viết này ra đời. Cũng vài năm rồi, văn học Việt Nam dường như đi ngang, có sách đấy có độc giả đấy, nhưng không cao trào và thiếu sôi nổi, còn những cuốn sách được ưa thích đa phần lại là truyện dịch và tiểu thuyết nước ngoài. Điểm mặt người ta vẫn cảm nhận được sự cố gắng của Văn Mới trong...
read more

Nguyễn Khải – Tôi viết văn thì tôi tồn tại

Nếu độc giả yêu thích dòng văn học Việt Nam với lối viết tỉ mỉ, không hoa mỹ mà đầy trải nghiệm trăn trở thì không ai xứng đáng vị trí đầu hơn cố nhà văn Nguyễn Khải <1930-2008>. Sinh năm 1930, bắt đầu viết từ những năm 1950, cho đến khi tạ thế nhà văn Nguyễn Khải đã có hơn 55 năm cầm bút. Từ một người mà cả truyện ngắn lẫn truyện vừa viết trong khoảng thời gian này đều thất bại, không le lói một chút tài năng viết lách nào, như một người không có...
read more