Người ta nói về Bùi Giáng quá nhiều rồi, có lẽ nhiều không kém so với những gì ông đã để lại trong văn thơ, dịch thuật suốt cuộc đời và sự nghiệp của mình. Người ta cũng đặt ra nhiều câu chuyện xoay quanh ông, kẻ coi ông là người điên, người thì xem ông là nhà thơ kỳ dị siêu phàm. Nhưng cho dù thế nào đi nữa, với khả năng sáng tác sung mãn hàng nghìn bài thơ, số lượng đầu sách in kỷ lục, phong cách dịch thuật tuyệt vời (tiêu biểu như cuốn “Hoàng tử bé”, “Ngộ nhận”, “Khung cửa hẹp” …
, lại thêm đời sống rong chơi nhàn nhã, bia rượu tràn trề; ông xứng đáng được vinh danh là ngôi sao lớn trên bầu trời văn nghệ miền Nam trước giải phóng, là“nhà thơ cuối cùng của thế kỷ 20″ (trích lời Nguyễn Hữu Hồng Minh)
Bùi Giáng sinh năm 1926 tại Thanh Châu, Duy Xuyên, tỉnh Quảng Nam, là con cháu đời thứ 16 của dòng họ Bùi ở Quảng Nam. Sinh thời, ông tự ghi tiểu sử cho mình, cao hứng nhất là những năm tháng sau giải phóng:
Ông qua đời tháng 10 năm 1998 tại bệnh viện Chỡ Rẫy, để lại niềm thương tiếc cho đông đảo độc giả và giới văn nghệ sĩ trong và ngoài nước.
Tìm hiểu thêm về cuộc đời sáng tác của ông, người ta lại càng thấy thêm kinh ngạc. Có người hỏi ông về việc đó, ông chỉ đáp “vui thôi mà” – đấy, cái lẽ nó đơn giản như vậy thôi mà đủ biến ông thành con người “ngủ ra thơ, thở ra thơ, đi ra thơ, đứng ra thơ”
Khi trước, có lúc người ta thấy một Bùi Giáng lang thang giữa phố phường Sài Gòn trong bộ dạng của người điên, ông hành sự ăn nói cũng thất thường, lúc lại nghêu ngao đọc thơ; rút cục ông có mắc bệnh điên hay không? Đúng là ông đã từng vào điều trị tại Bệnh viện tâm thần Biên Hòa, nhưng trong mắt của Trần Đới:
Một sự thực là Bùi Giáng chưa bao giờ điên. Cũng như anh chẳng bao giờ giả điên. Càng chưa bao giờ Bùi Giáng bất mãn trước bất cứ thời thế nào. Bởi lẽ dễ hiểu là Bùi Giáng chẳng sống theo thời thế, mà chỉ biết sống từ cõi văn nghệ lúy túy càn khôn của anh. Thời kỳ của Bùi Giáng bộc phát ra bên ngoài mà chúng ta gọi là điên, ấy là thời kỳ tỉnh lại và hưng phấn cùng độ của người nghệ sĩ. Tất cả lẽ chân thiện mỹ của nghệ thuật thi ca từ nhiều đời nhiều kiếp đều dồn về lúc đó… Bây giờ người thi sĩ này chỉ còn một cách duy nhất để sáng tác nguồn cảm hứng kia là sống.
Còn Nhất Thanh thì cho rằng:
Ồ, chẳng có ngôn từ nào thích hợp với Bùi Giáng cả. Ông chỉ là một ông già bình thường nhất, dễ thương nhất. Nếu có điên chăng, có lẽ là tất cả chúng ta.
Truyện đời ông là thế, vậy còn thơ ông có gì độc đáo? Người viết bài này chưa đủ điều kiện đọc hết thơ ông, cũng không đủ khả năng ngôn từ để hiểu và diễn giải hết hàng nghìn bài thơ ông đã viết, chỉ xin điểm qua đôi nét chính.
Người đọc Việt Nam sớm biết đến ông qua sự trong trẻo và tươi vui của tập thơ “Mưa nguồn”:
Thưa rằng ly biệt mai sau
Là trùng ngộ giữa hương màu Nguyên Xuân
rồi sau đó là hình ảnh của mùa xuân trong con mắt ông:
Và sau này là những khía cạnh thực của xã hội mà ông đúc kết qua những năm tháng sống ngao du:
Tình yêu và hình ảnh người phụ nữ trong thơ ông cũng lạ kỳ và tinh tế vô cùng:
Người con gái hôm nay mặc quần đỏ
Vì hôm qua đã mặc chiếc quần đen
Đen và đỏ là hai màu rồi đó
Cũng như đời, đường hai nẻo xuống lên
Người con gái hôm nay mặc quần trắng
Vì hôm qua đã mặc chiếc quần hồng
Hồng và trắng là hai màu bẽn lẽn
Cũng như núi và rừng đều rất mực chênh vênh
Người con gái hôm nay mặc quần tím
Vì hôm qua đã mặc chiếc quần vàng
Vàng và tím là hai màu mỉm miệng
Mím môi cười và chúm chím nhe răng
Người con gái hôm nay mặc quần rách
Vì hôm qua đã mặc chiếc quần lành
Lành và rách đều vô cùng trong sạch
Bởi vì là lành rách cũng long lanh.
Tuổi thơ em có buồn nhiều
Thì xin cứ để bóng chiều đi qua.
Biển dâu sực tỉnh giang hà
Còn sơ nguyên mộng sau tà áo xanh.
Cứ lục bát, cứ dân gian, cứ dạ thưa, Bùi Giáng như làm sống lại một nền văn học trời Nam. Người ta mãi tấm tắc nhiều câu thơ trác tuyệt của ông, nhẹ nhàng mà thâm thúy:
“Phóng túng hình hài, ngang tàng tính mệnh” – đúng như Bùi Vũ Nam Sơn đã khái quát về ông, Bùi Giáng luôn nửa say nửa tỉnh giữa đời, thơ ông hay mà lạ, nhiều mà chất; những câu thơ của ông, theo Phạm Thị Hoài, thì phải “có một chỗ trang trọng trong bảo tàng văn học Việt Nam”. Người ta còn muốn lấy tháng 10 hàng năm làm ngày trao “Giải thưởng Bùi Giáng” cho những sáng tác hay dịch thuật văn học thể hiện mạnh mẽ ước vọng mà Bùi Giáng tận mình đi theo – ước vọng tự do và sáng tạo. Và để kết bài viết về con người Bùi Giáng một thưở, xin mượn đôi câu thơ của chính ông viết về mình:
Mới đây, trong “100 bài thơ VN hay nhất thế kỷ”, lại thấy có tên của Bùi Giáng và bài thơ “Mắt buồn”:
Mắt Buồn
Bóng mây trời cũ hao mòn
Chiêm bao náo động riêng còn hai tay
Tấm thân với mảnh hình hài
Tấm thân thể với canh dài bão dôngCá khe nước cõng lên đồng
Ruộng hoang mang khóc đêm mồng một giêng
Tạ từ tháng chạp quay nghiêng
Ầm trang sử lịch thu triền miên trôi
Bỏ trăng gió lại cho đời
Bỏ ngang ngửa sóng giữa lời hẹn hoa
Bỏ người yêu bỏ bóng ma
Bỏ hình hài của tiên nga trên trời
Bây giờ riêng đối diện tôi
Còn hai con mắt khóc người một con
Đôi câu thơ cuối của BG, sau này Trịnh Công Sơn có mượn lại trong sáng tác của ông
Đến khi Bùi Giáng mất, Trịnh Công Sơn là người đã khóc trên báo Thanh Niên số tưởng niệm Bùi Giáng. Trịnh Công Sơn viết đại ý, ngày còn sống Bùi tiên sinh đã có thơ tặng ông. Thơ viết rằng:
“Công Sơn trịnh trọng phiêu bồng
Thưa rằng thơ nhạc có ngần ấy thôi!”
Thơ tặng mà như thế thì còn hơn tặng vàng
Xin chép ra đây một bài thơ của Bùi Giáng mà tôi nghe được:
Em nằm với lá trên cây
Bữa hôm nay mộng thấy ngày hôm qua
Miệng cười ở cuối sân ga
Phố nào phố quận xưa là tiễn nhau
Lệ vàng xanh mắt mai sau
Chùm bông tuyết mỏng pha màu vĩnh ly.
Một bài thơ thật tuyệt vời với hình ảnh bông tuyết mòng tượng trưng cho sự ly biệt.
cho minh xem nhanh hinh hi hoa cua nha tho bui giang
ong Bui, ong Giang o mo
tho ong tui doc trang sao cung nhin
tho ong nhu lut nam thin
cuong cuong thac do muon nghin niem dau …
tho ong muon ve, muon mau
ho thi nhau viet nat nhau but bi
ho doc ma chang biet chi
biet chang mot chut u.. i.. tho Bui !!!
dat ten ong mot con duong
sai gon cho lon nha thuong bien hoa
de cho trong coi ta ba ….
hoan ho quan chung khoc oa ke dien !!!
ngày xưa biển lặng ta chờ
tóc em rung xuống bên bờ biển ru
bây chừ rừng thấp sương mù
mắt em đá cát mùa thu vô tình
—————– by ta
áo vàng bay trong nắng lung linh
em gợi cho ta khách đa tinh …
một sáng mùa xuân trong đôi mắt
em về nơi ấy ấm hương trinh.
—————– by ta
mây xuống núi, gió thác ghềnh
hồng môi phố thị êm đềm tuổi thơ …
em về cạn chén ly bôi
trang thơ bỏ lại bên đồi cỏ hoang
em về hương sắc héo tàn
buồn lên con mắt nhuộm vàng lá ngô
em về ruộng lúa xôn xao
trăng nghiêng thiếu phụ biển gào bởi em …
Hoa cúc tím —- by ta
=======
mùa xuân có hoa cúc tím
trái tim vỡ nát tan tành
em về bên trời kia ấy
còn tôi chết một đời xanh …
mùa xuân có gì vui nhẽ
em qua chiếc lá xoay vần
gót hài không về xóm cũ
con đường đau khổ héo hon …
bây chừ mẹ đã về trời
ngàn năm vỗ hạc rối bời lòng con
mẹ đi hết cả đời son
Mẹ đi cho hết để còn đời ta
mẹ đi hết tuổi ngọc ngà
Mẹ đi qua hết sơn hà bể dâu .
thôi là hết ,mẹ không về được nữa
mùa xuân xưa chết tận ở trên ngàn
một giọt sương cũng biến thành lệ ứa
một nổi buồn vang vọng ở xa xôi …
Me Tôi —- by ta
===============
Mẹ tôi buôn bán tảo tần …
Sớm hôm chiều tối chợ gần chợ xa
Mẹ về từ lúc trăng tà
Mẹ về từ lúc trăng già trăng non …
Ngày cha nhắm mắt
Một mình mẹ đẩy xe tang …
Trời mưa muộn màn…
Tôi về không mang dép guốc
Đau khổ triền miên …
Hạnh phúc giận hờn
@ Ta: thơ hay, thơ hay
Khi xưa ở chốn quan trường
Ông lo chăm bón khu vườn “sứ quân ”
Con ong cậu ấm công nương
Ông cho du học qua trường phương Tây
Bây chừ ông nói tao đây
Văn hay chữ tốt ,ruột đầy tích phân (*)
Nhà ngang dãy dọc không cần
Ham chi biệt thự tiếng gần tiếng xa …
(*toán tích phân -vi phân lớp 12 )
tôi đợi em trong nắng tàn ngày tắt
em ôm nỗi nhớ mùa xuân
rồi lá vàng rời cành
và mùa xuân trong em
không bao giờ trở lại
tôi như thằng khờ giữa chợ
chờ em dưới ánh trăng non…
đợi em trong ánh trăng tròn !!!
—–to Diệu hanh (Uchau)
mùa hè về em mang linh hồn nhỏ
nhớ không em ,từ thưở nọ môi cười
ta nhớ lắm môi hồng ai thắm đỏ
như mùa hè có chủm phượng điểm trời xanh
gởi lại em ,mùa hè đầy thương nhớ
dẫn anh theo về gốc phượng em ngồi
cho anh đếm mấy chùm bông sót lại
nhắm mắt nhìn mà cũng thấy mây trôi .
em về trong mấy giấc mơ …
kéo dây tình ái sợi tơ mỹ miều …
tình xa trong chốn tịch liêu
bây chừ thức dậy ít nhiều màu xanh …
trong mơ em cũng long lanh
tan như bọt nước bên thành Hàm dương
sông Hàm luông chiều sương thưở nọ
theo dòng sông quanh co về đâu ???
@ Phan: thanks bạn vì đã chia sẻ, mình thì ko giỏi thơ lắm, nhưng luôn sẵn sàng làm độc giả, mong bạn cứ tiếp tục post thêm ^^
cam on ban YILKA ken lam tui kong dam “lam tho “va “xau ho ” ,cam on ban doc co gi “ko ua “pe binh phang thang !!!
mời vào : doidaong.blogspot.com
bạn hãy đọc 200bai thơ “đủ thứ-tạp lục …”
của phan minh ta – trân trọng kính mời
xem cho zui !!!
ngày xưa trốn học qua đò
viết câu lục bát thập thò gởi em …
Sài Gòn chợ Lớn rong chơi
Đi lên đi xuống đã đời du côn.
Bài thơ này còn nữa:
Bác Hồ nói với bác Tôn
Việt Nam chỉ có… “sài gòn” là dzui
sài gòn là chốn ăn chơi
có tiền cứ việc …để thời liệt oanh
đời có chi ,mà để với dành
như quan ,ông lớn …thành danh giống nòi !!!
mai kia bỏ phố lên rừng
nhìn con cá lặn ,nhìn truông đồi mòn
nhớ em hương tóc môi son
về thăm biển mặn có cón nhớ ta ..
ta về còn lại mình ta
mắt trông hiu quạnh trăng già mõi trông ..
thương em thuở nọ má hồng
về rừng mà khóc cho hồng rừng xanh .
Tôn Thất Hằng 12a2 Trung Học Phổ Thông Nguyễn Du Q10 HCM (NK 73-76)
chú Tôn ở đâu mail về cho Phan Minh Ta
Mail: taphanminh@yahoo.com =gấp !!!
bây chừ em ở nơi mô ?
bớ em diệu hạnh(*) trăng sao thét gào
tìm em mấy bến sông hồ …
dấu chân ngày cũ khuất mờ nhạt phai
==========(* DKP Lê ngọc Hân )
—–by 3Ta
em vẫn còn nồng nàn như giọt rượu vang !
iêu em trong buổi nắng chiều
thôi ta đành vậy ,cũng liều một phen ….
bây chừ còn ở sai gòn
ngóng trông đôi mắt mỏi mòn em xưa
em đi bỏ lại hương thừa…
trái tim hiu quạnh ,leo dừa mà chơi
thương em đã có một thời
sài gòn chợ lớn hẹn hò sớm trưa ….
hẹn nhau ngập lặn trong mưa…
cái yêu là vậy, không chừa tuổi mô !!!
tôi bùn wa em ui ,bùn wa
chiều chợ quê ,bến cũ hẹn người
thương bạn gái ,một thời yêu vội
để một đời ôm mộng mị thinh không …
mười năm mấy bận ăn nằm
mà em nguyên vẹn tinh ròng tuyết trinh
tôi ngu nên đã ieu em
để cho cái bậu mùa thu úa vàng
iêu người ,ta khóc cho nàng
bao năm, bao tháng có hàng lệ rơi ??
xin người ,em hay tha tôi
để em khốn khổ một thời theo tôi
tuổi xuân ngày nọ qua rồi …
em mang hương sắc lên đồi biệt ly ….
iêu người ,ta chẳng có chi
có chăng một mớ tình si trái mùa
xa rồi tuổi dậi se sua …
trái tim hoang dại giao mùa phủ rêu …