Tây Tạng Du Ký – Ngày 10: đến Tây Ninh

1. Bình minh Thanh Hải:

Chợp mắt hơn 5 tiếng đồng hồ, chúng tôi đều trở dậy cùng lúc khi ánh sáng đầu ngày le lói qua cửa sổ kèm theo tiếng chân người chộn rộn ngoài hành lang. Hình như cả toa đã thức giấc để xem mặt trời mọc trên thảo nguyên Thanh Hải – một cảnh tượng không nên bỏ lỡ trong những chuyến du hành bằng tàu băng qua đường sắt Thanh Tạng ^^

Khung cảnh lúc này khi vừng Đông mới ló dạng:

Mọi người đều tranh thủ xếp hàng đi đánh răng rửa mặt buổi sáng, thêm 1 kinh nghiệm quý giá với hành khách là ai cũng nên mang theo cốc để lấy nước Qua đêm, nước trên tàu cực kỳ lạnh (>_<) Khi đã xong xuôi thì cũng vừa lúc mặt trời hồng từ từ lộ ra trên đường chân trời:

“Ba mặt trời” đỏ ối đang lên dần trong lúc khung cảnh sườn Tây núi vẫn tối đen:

Tàu lượn theo đường ray và có chủ ý đi chậm lại để hành khách thong thả ngắm bình minh:

Mặt trời lúc này đã tròn trịa hơn, lên dần giữa thảo nguyên bao la tuy cảnh vật vẫn chưa sáng tỏ; lúc này đồng hồ chỉ 5 giờ 25 phút sáng:

Bay đi xa đi xa, lời thơ tranh đấu Po-ta-la …

… Chẳng có ghita cũng chẳng có đấu tranh, có chăng là tiếng tàu đang xình xịch giữa buổi sáng đầu tiên trong lòng Thanh Hải và bữa sáng đạm bạc của tôi: mỳ gói với chuối tiêu:

Khi mặt trời lên cao, thảo nguyên Thanh Hải hiện ra đầy đủ và sống động, không khí trong mát hơn, gió từ hồ thổi vào phả hơi lên khung cửa sổ. Xa xa là những đàn bò Yak đang gặm cỏ và tất nhiên không thể thiếu hình ảnh hồ Thanh Hải (Qinghai Lake) dọc theo đường tàu:

Tàu giảm tốc chạy vào ga cuối Tây Ninh (Xining), nhân viên tàu lần lượt đi các toa để trả lại vé giấy cho hành khách. Ai cũng đã gần như sẵn sàng với hành lý để ra hành lang:

Đúng 9h30 sáng (trễ hơn dự kiến 9h20 ghi trên vé), đoàn tàu rùng mình rồi dừng lại ở ga cuối Tây Ninh, kết thúc 24 tiếng du hành trên cung đường Thanh-Tạng xuyên qua những cảnh vật núi đồi tuyết trắng và thảo nguyên xanh ^^ Khách Tây khách Ta xuống tàu ai cũng tranh thủ trời đang nắng sớm chụp vài tấm ảnh:

Bên trong ga Tây Ninh khá sạch và vắng. Đường đi lại có biển hướng dẫn rõ ràng, khi ra cửa cuối sẽ có nhân viên nhà ga thu lại hết vé tàu:

Ấn tượng đầu tiên về Tây Ninh đúng như dự đoán: không có gì đặc biệt thành phố rộng nhưng lộn xộn, nhà cao tầng còn ít, và đặc biệt là không khí ô nhiễm và trời nóng bức khó chịu.

Thanh Hải (Xining) vốn thuộc vùng Amdo theo địa giới cũ của Tây Tạng, nổi danh với 2 dãy núi lớn Côn Lôn (Kunlun) và Tanggula, là nơi bắt nguồn của 3 con sông lớn nhất châu Á: Trường Giang (Chang Jiang), Hoàng Hà (Huang He), và Mekong (Lancang Jiang). Vùng đất này cũng chính là quê hương của nhà cải cách lỗi lạc, sư tổ của Hoàng Mạo Giáo (Yellow Hat Sect) đại sư Tông Khách Ba (Tsongkhapa) Nếu không kể 3 vùng tự trị Tây Tạng (Tibet), Tân Cương (Xinjiang), và Nội Mông (Inner Mongolia) thì Thanh Hải là tỉnh có diện tích lớn nhất toàn Trung Quốc. Giống như Vân Nam, Thanh Hải là ngôi nhà chung của nhiều sắc tộc, trong đó số đông là người Hán, Tạng, Hồi, và Mông Cổ.

Là thủ phủ của tỉnh Thanh Hải, Tây Ninh (Xining) nằm phía Đông Bắc cao nguyên Thanh-Tạng ở độ cao trung bình 2200m so với mực nước biển, xưa kia giữ vai trò quan trọng trên con đường tơ lụa (Silk Road) còn ngày nay là điểm trung chuyển đường sắt duy nhất từ các vùng miền khác của Trung Quốc đi Tây Tạng. Thông tin du lịch của Tây Ninh nói chung và Thanh Hải nói riêng còn khá hạn chế, kể cả Lonely Planet – China cũng không có nhiều chi tiết về vùng này.

Nhắc đến du lịch Tây Ninh, Thanh Hải là nhắc đến 3 địa điểm chính: hồ Thanh Hải (Qinghai Lake), thánh đường Hồi giáo Đông Quận (Dongguan Mosque), và tu viện Taer (Taer Monastery hay Kumbum Monastery) – 1 trong 6 tu viện quan trọng nhất của Cách Lỗ Tông (Gelugpa Sect) trong toàn Tây Tạng. Kế hoạch của cả đoàn là chiều ngày 10 sẽ đi thăm hồ Thanh Hải và sáng ngày 11 đi thăm tu viện Taer trước khi đáp máy bay tối đi Thành Đô để đêm rời khỏi Trung Quốc kết thúc hành trình Tây tiến

2. Hồ Thanh Hải:

Chúng tôi theo xe bus từ ga Tây Ninh chạy về phía hồ Thanh Hải, từ trong thành phố ra đến khu du lịch hồ Thanh Hải xa đến 150km! vừa rời tàu chúng tôi lại tiếp tục cuộc du ngoạn trên xe gần 4 tiếng đồng hồ … Thành phố Tây Ninh không rộng và khá bụi bặm, phần lớn là các khu nhà máy chế xuất phân xưởng hai bên đường, loại xe phổ biến trong thành phố là xe nhỏ 3 bánh nhìn kỳ cục và không an toàn điều dễ chịu nhất là phương tiện lưu thông trên đường không nhiều nên xe cứ thế chạy bon bon. Ngủ gà gật qua trưa chúng tôi mới đến được khu du lịch hồ Thanh Hải (Qinghaihu National Park), ai cũng đói mềm người nên chưa vội ra hồ mà vào nhà hàng trong khuôn viên khu du lịch để ăn trưa:

Ăn xong chúng tôi mới ra hồ, sau cửa soát vé là 1 đoạn đường đi bộ ngắn trước khi đến trạm xe điện, từ đây sẽ có xe của khu du lịch đưa khách đến gần bờ hồ để có thể đi tàu 1 vòng ra hồ. Khó mà cảm nhận thấy những nét gì thuộc về vùng Amdo cũ của người Tạng nữa, không khí quanh hồ mang màu sắc du lịch đồng bằng Trung Thổ là chính.

Tên hồ rớt mất chữ ‘E’ nhưng hình như cũng không ai quan tâm để sửa lại …

Tháp này được xây học theo cấu trúc Stupa của người Tạng, nhưng được ‘sáng tạo’ cách điệu đi, kiến trúc mặt trời – mặt trăng ở tầng thượng Stupa được thay bằng một con ngựa đá!

Càng đến gần bờ hồ, không khí càng lạnh, khi xe buýt dừng thì ai nấy đều đã tái mặt vì gió hồ Thanh Hải thổi rất mạnh và cực kỳ rét trời Tây Ninh hôm nay nhiều mây xám xịt, càng làm nản lòng khách tham quan! Trên cầu tàu, rất nhiều thuyền đã đậu sẵn chờ khách. Vì hồ Thanh Hải quá rộng nên hình thức đi tàu trên hồ chắc là cách duy nhất để ngắm một phần của hồ.

Tàu này cũng tương tự như tàu cánh ngầm đi Phú Quốc hay Vinpearl Nha Trang ngồi trên boong tàu thì nhìn cảnh vật rõ ràng nhưng lại rất rét, ngồi dưới khoang tàu thì ấm nhưng không ngắm được gì; tóm lại bạn đọc đã ghé hồ Thanh Hải cũng không cần đi tàu 1 vòng làm gì vì cảnh sắc không độc đáo lắm, đồng thời vé tàu (100 RMB) phải mua riêng chứ không kèm trong vé vào cửa!

Nằm ở độ cao hơn 3200m, hồ Thanh Hải là hồ nước mặn trong đất liền lớn nhất toàn cao nguyên Thanh-Tạng cũng như Trung Quốc, diện tích mặt nước lên đến hơn 4500km2 (rộng hơn 2 lần hồ lớn Nam-tso). Người hành hương đến đây phải mất đến 18-20 ngày chỉ để đi vòng quanh hồ! Bốn mặt hồ được núi non bao bọc: phía bắc là Đại Thông Sơn, phía đông là Nhật Nguyệt Sơn, phía tây là Tượng Bì Sơn còn phía nam là Thanh Hải Nam Sơn. Để có được tầm nhìn rộng và xa trên hồ, du khách nên đến vào ngày nắng trời trong. Hôm chúng tôi đến hồ là lúc trời nhiều mây nên không ngắm cảnh được nhiều, chỉ thấy toàn sóng nước mênh mông và mây mù giá lạnh, tít tắp xa xôi không biết đâu là bờ:

Được biết phía Tây của hồ có quần thể đảo chim (Bird Islands) với nhiều loài chim quý hiếm, có thể thuê thuyền vượt hồ hoặc đi đường bộ (xa 300km từ Tây Ninh!) để đến được đảo, nghe xong chỉ biết tặc lưỡi lắc đầu vì quá xa và không đủ thời gian. Tàu lướt 1 vòng trên hồ khoảng 1 tiếng thì quay trở lại bờ, khi lên ai cũng lạnh run người, trẻ con người lớn tay chân đều đỏ lên vì gió rét:

Chúng tôi đón xe buýt của khu du lịch và quay trở lại cổng, ấn tượng với hồ Thanh Hải đúng là không rõ nét mà phần nhiều do thời tiết, không có cái nắng vàng rực rỡ trải rộng như trên hồ Yamdrok-tso hay hồ Nam-tso Nếu để ý kỹ các khu vực xung quanh hồ sẽ thấy các bạn Trung Quốc đang xúc tiến xây dựng khu vực công viên này thành khu resort cao cấp nhằm tận dụng thế mạnh hồ Thanh Hải để tạo ra môi trường nghỉ ngơi an dưỡng mát mẻ. Chắc chỉ 2 năm nữa là ‘Qinghai Lake’ sẽ được ghi trong sách du lịch là ‘Qinghai Resort’

Trở lại xe, chúng tôi chạy ngược vào thành phố Tây Ninh ăn tối rồi về khách sạn, điểm đến là Qingzang Mansion (43 Sichuan South Road, Xining) – cũng là khách sạn tốt nhất chúng tôi từng ở qua sau chục ngày rong ruổi, nhưng có nhược điểm là nhân viên khách sạn không nói được tiếng Anh, chắc vì ít làm du lịch với khách quốc tế (>_<) kém cả Lhasa với Shigatse, thậm chí dịch vụ gọi quốc tế cũng chỉ đi được vài nước và không có Việt Nam trong danh sách ... Vài hình ảnh về khách sạn ngay lúc trời sắp tối:

Những gì sống động nhất, ‘Tạng’ nhất thì nằm cách đây hơn nghìn cây số về phía Tây rồi, vô hình chung làm khách phương xa không mấy mặn mà với điểm dừng Tây Ninh, Thanh Hải. Tranh thủ đi tản bộ quanh khách sạn, tôi chụp vài tấm về cuộc sống bình lặng và vắng vẻ của Tây Ninh khi sắp lên đèn:

Và khi trời đã tối hẳn thì Thanh Hải chìm trong ánh sáng đèn điện và sự tĩnh mịch lạ thường, hiếm hoi lắm mới có bóng người đi bộ, thậm chí xe chạy trên đường cũng ít:

Ru ngủ trong gió khuya và không khí phố phường tĩnh mịch, tôi đi bộ quay về khách sạn, vào tiệm tạp hoá dưới tầng một mua ít đồ ăn rồi đem lên phòng:

Pha 1 ly trà nóng nhâm nhi với thịt bò Yak khô mua từ Lhasa, tôi tranh thủ đọc nốt cuốn sách The Potala và ngâm ngợi lại những điều đã thấy qua sau nhiều ngày thăm thú Tây Tạng. Kể từ ngày đầu rời Thành Đô, bây giờ tôi mới có thời gian thư thả thế này, hành trình Tây Tạng chỉ còn 1 buổi ngày mai đi thăm tu viện Taer Monastery là kết thúc. Và cũng như mọi cuộc hành trình hay mọi bữa tiệc vui đều có ngày kết thúc, phải chăng chỉ là khởi đầu cho những chuyến đi tiếp theo của những ngày sau … Xin hẹn bạn đọc trong bài viết ngày cuối đi thăm quan tu viện Hoàng Giáo độc đáo và quan trọng nhất của toàn Thanh Hải

Article ends here, perhaps you want to share it!

Related Posts:

♣ ♣ ♣ ♣ ♣

6 Responses and Counting.

  • hoai chau says:

    cam on nhieu. di xe lua hay qua ha. minh sap duoc di tay tang roi. tiec la toan di may bay nen k biet ban nay viet co that k

  • YILKA says:

    @ Hoai Chau: đi xe lửa Thanh-Tạng vui bạn hihi, nếu có dịp thì cũng nên đi ý, mình cũng bay vào Tây Tạng mà, chỉ lúc ra là đi tàu thôi, nên có cơ hội thưởng thức cả 2, cái nào cũng có thú vị riêng ^^

    Chúc bạn khám phá Tây Tạng thành công và như ý

  • ngxtri says:

    không khác gì việt nam nhỉ

    p.s. sao không check comment = ajax luôn đi

  • YILKA says:

    @ ngxtri: vâng, cái khu này nó chả khác quê nhà mình là mấy, nói chính xác hơn là cũng đang trong quá trình vươn lên, tiền bạc đang chảy về, nên mới có nhiều cảnh hỗn tạp ko ra giàu giàu nghèo như thế … chưa đi chưa biết Tây Ninh mà bác

  • posc says:

    Khác với Yilka, nhóm mình khi thăm hồ Thanh Hải không dùng thuyền mà đi xe bus ( free) ra 1 bán đảo cách bên chính khoảng 15km, ở vì trí đó bạn có thể chụp ảnh đẹp hơn khi đi trên tàu.
    Đôi với nhóm mình, ý nghĩa nhất đoạn đường về chính là đường sắt Thanh Tạng chứ không phải hồ Thanh Hải hay Tây Ninh

  • YILKA says:

    @ Posc: đồng ý với bạn, đoạn ra khỏi Tây Tạng thì mình cũng thích tàu nhất, sau đó là tu viện Taer thôi nói chung Tây Ninh cũng ko có quá nhiều điều thú vị.

  • Leave a Reply

    (with your Gravatar, perhaps)

                                 

    Bộ gõ AVIM-Reloaded