Bài viết lần này sẽ đề cập đến các chiến tướng nhà Ngô.
Tôn Kiên: Nhà Ngô mở nước từ đất Giang Đông, có thể coi Tôn Kiên là người khởi đầu vậy. Tôn Văn Đài xuất thân dòng dõi nhà tướng, xuất hiện trong Tam Quốc kể từ khi nhà Hán có loạn Đổng Trác. Tôn Kiên cùng các lộ anh hùng họp dưới cờ Viên Thiệu, cùng nhau đồng tâm trước phá Đổng Trác, sau diệt Lữ Bố. Ai dè giữa đường đứt gánh, các lộ anh hùng tản mát cả, Tôn Kiên bội ước giấu ngọc tỷ, vì thế mà kết oán với Viên Thiệu, Lưu Biểu. Còn nhớ Văn Đài trên đường về Giang Đông, bị Cảnh Thăng chặn lại trước Kinh Châu hỏi chuyện ngọc tỷ mới thề rằng: “Ta mà có của ấy trong người thì xin chết dưới mũi tên hòn đạn”. Có ai ngờ đâu sau này Tôn Kiên trúng tên mà vong mạng, lúc đó mới có 37 tuổi. Mao Tôn Cương bình hồi này cũng lấy làm tiếc cho 1 danh tướng hàng đầu như Tôn Kiên, tham ngọc tỷ lại còn bầy trò thề thốt, cuối cùng mất mạng vì chuyện không đâu 

Tôn Sách: Tôn Kiên có bốn con, con cả là Sách đáng được xem là hổ tướng. Bá Phủ khi còn trẻ đã theo cha chinh chiến, về sau do chưa đủ lông cánh mà phải nương nhờ Viên Thuật rồi dùng ngọc tỷ để mượn quân của Viên Thuật. Tôn Sách cũng là người có công đầu trong việc chiêu mộ hiền tài cho nhà Ngô, chính ông là người đã thu nhận Chu Du, Trương Chiêu, Trương Hoành, Đổng Tập, Ngu Phiên.

Trong lần đi đánh Lưu Do ở Khúc An, Tôn Sách đụng đầu bất phân thắng bại với Thái Sử Tử; sau này Thái Sử Từ về hàng Tôn Sách, cũng thành danh tướng Giang Đông. Tiếc là Thái Sử Từ không còn trận nào nổi danh nữa. Theo truyện viết thì ông đánh song kích, ảnh vẽ nhìn cũng khá oai phong
.

Về phần Tôn Sách, kết cục cũng lãng xẹt như cha, vì trúng tên độc mà hao tổn sức khoẻ, thêm chuyện ma quỷ thần tiên với Vu Kiết thành ra bệnh nặng mà chết. Trong chính sử chỉ chép Tôn Sách bị 3 giai nhân nhà Hứa Cống vì muốn báo thù cho chủ mà bắn lén Tôn Sách trọng thương chứ không nhắc đến chuyện Vu Cát như trong Tam Quốc. Tiểu Bá Vương đến đây qua đời, giao lại giang sơn nhà Ngô cho em mình.
Tôn Quyền: Trọng Mưu kế nghiệp cha anh, xét ra là người kém nhất nhà họ Tôn trong việc ra trận cầm quân, nhưng theo lời Tôn Sách thì là người biết trị quốc dùng người. Đúng là dưới thời Tôn Quyền, nhà Ngô phát triển thịnh nhất; quyết định lớn nhất của ông là liên minh với Thục chống Tào. Tuy không thực sự nổi bật nhất trong 3 vị chúa 3 nước lớn Nguỵ Thục Ngô nhưng cuộc đời ông xem ra là công thành danh toại nhất.

Ông có người em gái gả cho Lưu Bị, xét về thứ bậc thì làm anh rể, thực ra chỉ lợi dụng để tìm cách chiếm lại Kinh Châu mà thôi, đúng là Giang Đông lắm mưu sĩ, cách hành sự cũng ít nhiều gian manh. Chỉ tiếc trời không chiều lòng người, Quốc thái nhà Ngô lại yêu mến Lưu Bị, làm cho mưu kế Tôn Quyền phá sản. Sau này, quân Giang Đông dùng đúng thực lực của mình lấy lại được Kinh Châu, giết được Quan Vũ, so ra cũng hổ báo chẳng kém ai. Thế rồi khi chặt đầu Quan Công, sợ bị trả thù mới đem đầu ấy mà dâng Tào Tháo, thật làm người ta buồn cười
Tôn Quyền đến hồi 108 mới quy tiên, thọ 71 tuổi, truyền ngôi cho Tôn Lượng, nước Ngô giữ cũng được vài chục năm thì truyền cho Ô Trình Hầu Tôn Hạo. Tôn Hạo hoang dâm vô độ, tin bọn tướng số bói toán, nước nhà mục nát, đến năm thứ 10 thì nhà Ngô mất, triều đại cuối cùng trong thế tam phân về tay nhà Tư Mã từ đây.

Chu Du: Công Cẩn theo Tôn Sách từ những ngày đầu khởi nghiệp, sau này lại một lòng thờ Tôn Quyền, người Giang Đông coi ông như khai quốc công thần. Ngoài nghiệp binh thư, Tam Quốc Chí miêu tả Chu Du còn có tài cầm, kỳ, thi, hoạ thiên bẩm, tiếc là bụng dạ hẹp hòi mà thôi. Chu Du thành danh kể từ sau trận Xích Bích đại thắng quân Tào, nhưng cũng từ đây mà ông lụi bại do gặp Khổng Minh.

Công Cẩn mất khi mới 36 tuổi, tiếc thay tuổi trẻ anh hùng, Giang Đông cũng mất đi chiến tướng cơ mưu số một. Câu nói của Chu Du trước khi mất có lẽ quá nổi tiếng không ai không biết: “Trời đã sinh Du, sao còn sinh Lượng” Ông mất, Khổng Minh thân chinh sang Đông Ngô viếng tang, nửa là thật lòng, nửa có ý đùa bỡn, duy có Bàng Sĩ Nguyên là nhận ra thôi ![]()
Lại nói nhà Ngô ngoài địa lợi có sông Trường Giang hiểm trở mà dễ phòng ngự khó tấn công, còn có dàn tướng rất thạo thuỷ chiến một dạ trung thành. Do điều kiện không cho phép, xin điểm qua một vài tướng tài của quân Đông Ngô.
Hoàng Cái: lão tướng phụng sự 3 đời của nhà Ngô, cũng là người có công trá hàng rồi hoả thiêu chiến thuyền của Tào Tháo trong trận Xích Bích.

Chu Thái

Lăng Thống

Cam Ninh: Cam Hưng Bá sức địch muôn người không kém gì Trương Liêu quân Tào, sau một mình dẫn trăm quân đi cướp trại, tiếng tăm cũng to lắm. Ông còn bắn tên giải nguy cho Lăng Thống, xoá mối thù giết cha của Lăng Thống, xứng đáng là tay hảo hán ở đời.

Lã Mông: Lã Tử Minh ngoài cống hiến trong trận Xích Bích, ông còn là người trực tiếp có công trong trận Mạch Thành bắt sống Quan Vũ, chiếm lại Kinh Châu. Nhưng sau này, Tam Quốc chép ông bị hồn Quan Vũ vật chết, độc giả cũng chỉ biết đến đó mà thôi.

Lục Tốn: Lục Bá Ngôn có thể xem là hy vọng cuối cùng của nhà Ngô sau này, một mình ông làm tướng giữ Giang Khẩu, sau dùng hoả công thiêu trăm dặm trại đánh cho Lưu Bị tan tành. Khi ông lạc vào Bát quái trận của Khổng Minh thì may được cha vợ Khổng Minh là Hoàng Thừa Ngạn thương tình cứu ra, đúng là số trời vậy. Công trạng của Lục Tốn phá Thục đời sau đánh giá không kém gì Chu Du xưa kia đại phá quân Tào.

———-
Kỳ sau sẽ tiếp tục bài bình luận về nhà Nguỵ 
Hê hê, cám ơn lần nữa nhé!
Thanks bạn Hạnh lun