Lâu rồi không có đọc thơ, lâu rồi chỉ biết ngu ngơ kiếm tiền
hôm nay nhân hứng đọc được bài viết của Vũ Đức Sao Biển về Chất thơ trong tiểu thuyết võ hiệp của Kim Dung nên chép lại cho bạn đọc nghiền ngẫm
Xét ra trong văn của Kim Dung ẩn chứa vô vàn điều hay ý lạ, có thể mạn đàm võ công, cảm thơ, bàn về tư tưởng Phật học, ngẫm về chữ tình chữ hận, hay ngồi luận bậc anh hùng … nhưng để nếm từng ý, sờ từng câu, thuộc lòng từng chữ thì quả quá hạn cho sức người; trong lúc miệt mài công sở chỉ kịp chép lại vài dòng của tao nhân đời trước để cùng thưởng thức!
Đưa thơ vào trong tiểu thuyết, cho tiểu thuyết có chất lãng mạn nhằm tạo thi hứng cho cả người viết lẫn người đọc là đặc điểm cố hữu của 300 tiểu thuyết chương hồi thời Minh – Thanh. Hồng Lâu Mộng của Tào Tuyết Cần có trên vài trăm bài thơ và khi thực hiện phim Hồng Lâu Mộng, các nghệ sĩ Bắc Kinh đã biến những bài thơ này thành nhạc từ – một dạng nhạc phủ – được hát lên, làm giàu thêm chất liệu nghệ thuật cho tác phẩm điện ảnh. Nhà văn Kim Dung đã kế thừa phong cách đưa thơ vào tác phẩm tiểu thuyết như các nhà văn tiền bối mặc dù tiểu thuyết chương hồi của ông là tân văn tiểu thuyết. ở chừng mực nào đó, Kim Dung là một nhà thơ thực sự; ông đã viết cả vài trăm bài thơ, đặc biệt là thơ Thiền tông. Những bài thơ này chưa được in ra; người đời chỉ biết ông là nhà văn chứ chưa hề hiểu được ông còn là một nhà thơ. Chúng ta cũng lưu ý rằng ông nội Kim Dung đã từng làm tri huyện huyện Đơn Dương, Triết Giang và là một nhà thơ khá nổi tiếng cuối đời Thanh với thi tập Hải Ninh Sát Thị Sao Thị. Có lẽ âm vang của truyền thống tiểu thuyết Minh – Thanh, âm vang của truyền thống gia đình đã khiến Kim Dung mạnh dạn đưa thơ vào tiểu thuyết võ hiệp, làm cho những tác phẩm văn xuôi của ông mênh mang một màu thi ca lãng mạn, trữ tình.
Có những tác phẩm của Kim Dung lấy thơ làm nguồn cảm hứng chủ yếu. Đó là trường hợp bộ Hiệp Khách Hành gồm 12 quyển. Hiệp Khách Hành là tựa đề một bài thơ dài của nhà thơ Lý Bạch, một trong Đường – Tống bát đại gia mà lịch sử văn học Trung Quốc rất đỗi tự hào. Thơ Lý Bạch có nhiều thể tài: Diễm ca (ca ngợi cái đẹp), Túy ca (viết trong lúc say), Biệt ca (viết lúc chia tay nhau), Biên tái ca (viết về cuộc đời chinh chiến), Tình ca (ca ngợi tình yêu), Hành ca (ca ngợi chuyện giang hồ mạo hiểm),… Hiệp Khách Hành là một bài thơ ngũ ngôn, thuộc thể Hành ca, ca ngợi Ngụy Vô Kỵ, tức Lăng Tín Quân, công tử của nước Ngụy và 2 hiệp khách – Hầu Doanh, người giữ cửa Di Môn cùng Chu Hợi, anh hàng thịt. Hai người đã có công giúp Tín Lăng Quân đưa quân sang cứu nước Triệu, bảo vệ Hàm Đan, chống lại quân Tần thời Chiến quốc.
Khách nước Triệu phất phơ giải mũ
Kiếm Ngô Câu rực rỡ tuyết sương
Ngân yên bạch mã huy hoàng
Vó câu vun vút như ngàn sao bay
Cách mười bước giết người chẳng trật
Ngàn dặm xa vùng vẫy mà chi?
Việc xong rũ áo ra đi
Ẩn thân rừng núi kể gì tiếng tăm
Rảnh lại nhớ Tín Lăng tìm đến
Gươm gác đùi chuốc chén đầy vơi
Này nem này rượu khuyên mời
Bên thời Chu Hợi bên thời Hầu Doanh
Ba chén cạn, thân mình xá kể?
Năm núi cao, xem nhẹ lông hồng!
Mắt hoa mặt đã nóng bừng
Khí hùng bay bổng lên từng mây xanh
Chùy cứu Triệu vung tay khảng khái
Thành Hàm Đan run rẩy kinh hoàng
Nghìn thu tráng sĩ hai chàng
Tiếng tăm hiển hách, rỡ ràng Đại Lương
Người dù thác xương còn thơm ngát
Chẳng hổ ngươi đáng mặt anh hào!
Kìa ai ẩn náu lên lầu
Chép kinh đến thủa bạc đầu chưa xong?
Đi vào trong tiểu thuyết Kim Dung, cả bài thơ Hiệp Khách Hành vẫn được giữ nguyên nhưng nó không còn là một bài thơ nữa. Nó chính là một pho võ công mà ai có tấm lòng chân chất nhất, ít cơ tâm nhất mới nhận ra được. Con người đó là một chàng trai không hề biết chữ: Thạch Phá Thiên tức Cẩu Tạp Chủng. Anh cóc cần bài thơ nói lên ý nghĩa gì, câu thơ biểu đạt điều gì. Anh chỉ nhìn nét chữ. Ví dụ chữ Hành gồm 6 nét thì anh khám phá ra sáu thế võ tương ứng với 6 nét đó chứ không cần biết Hành là đi hay chạy. Anh cứ lẳng lặng khám phá tự dạng như thế cho đến chữ cuối cùng và đắc thủ một môn thần công, điều mà có những người bỏ ra mấy chục năm vẫn không khám phá được. Kim Dung gọi đó là lối trước ý. Lục Mạch Thần Kiếm Truyện mênh mang một không khí lãng mạn, trữ tình của thơ. Đó là những câu thơ của Kim Dung làm ra để ca ngợi hoa trà, một quốc hoa của nước Đại Lý:
Hoặc:
Đó là những câu thơ do chính Kim Dung làm ra nhưng được gắn vào cho những nhân vật của mình, để các nhân vật tỏ tình trước tình nhân. Thí dụ Trấn Nam vương Đại Lý Đoàn Chính Thuần, một con người phong tình rất mực, thường “nói” với các tình nhân Vương phu nhân và Tu la đao Tần Hồng Miên. Với Vương phu nhân, một người rất yêu hoa, Đoàn Chính Thuần đọc:
Với Tần Hồng Miên, một người chuyên phóng Tu la đao, Đoàn Chính Thuần chỉ “biên tập” hai chữ mẫu đơn:
Thi ca, từ phú không thể tách rời với thi pháp. Trong những ngày sống chung với Nguyễn Tinh Trúc, Đoàn Chính Thuần đã chép tặng bà này bài Sầm Viên Xuân, một bài từ danh tiếng:
Đoàn Chính Thuần là một vương gia phong nhã, có riêng một thư pháp. Chính nhờ đó, Tiêu Phong đã đối chiếu nét chữ trên bài từ với nét chữ của một nhân vật ẩn danh được gọi là “Thủ lĩnh đại ca” trong lá thư viết về truyện giết cha ông ngoài Nhạn Môn Quan và biết Đoàn Chính Thuần không phải là người chủ mưu vụ giết cha mình.
Thơ luôn gắn liền với tình yêu, đặc biệt là những mối tình dang dở. Gần như Kim Dung tôn trọng triệt để mô thức đó… Trong Tiếu Ngạo Giang Hồ Ký, Lệnh Hồ Xung và Nhạc Linh San thương yêu nhau. Rồi một người thứ ba – Lâm Bình Chi – hiện ra và Nhạc Linh San say mê Lâm Bình Chi, phụ rẫy mối tình của Lệnh Hồ Xung. Nàng lấy Lâm Bình Chi khi Lâm Bình Chi đã tự thiến (dẫn đao tự cung) để luyện Tịch Tà kiếm phổ. Biết chồng mình không còn là đàn ông nữa, Nhạc Linh San đau đớn nhớ thương chàng Lệnh Hồ Xung. Cô đã đề lên trên tấm vải một bài thơ của danh sĩ Lý Thương Ẩn, mượn thơ người để biểu đạt tâm trạng của mình:
Ngày Nhạc Linh San chết đi, Lệnh Hồ Xung trở về núi Hoa Sơn. Anh vào căn phòng riêng của Nhạc Linh San và đọc được hai câu thơ ấy, biết được tâm trạng Nhạc Linh San và cảm thấy thương yêu cô gái bất hạnh hơn bao giờ hết.

Cũng trong Tiếu Ngạo Giang Hồ Ký, ta đọc được những câu thơ bình dân khá nổi tiếng của người Trung Hoa. Gần như bọn giang hồ hào sĩ thường lấy những câu thơ nầy làm câu cửa miệng, đọc lên trong những tình huống thích hợp. Thí dụ khi chia tay nhau họ đọc:
Hay khi khuyên ai xuống tay giết một người, họ thường đọc hai câu thơ:
Những câu thơ thông tục, đặt đúng vào vị trí trong văn cảnh, đã làm tác phẩm tăng thêm chất văn học.
Thơ luôn gắn liền với kinh điển của các tôn giáo, bang hội. Trong kinh của Báo hỏa giáo Ba Tư, có đến trên 100 bài thơ của Nga Mạc, đã được nhà thơ Quách Mạt Nhược dịch ra bản Quan Thoại. Kim Dung đã khéo léo sử dụng một bài thơ ngắn nói về số phận con người, gắn bài thơ đó vào thân phận Tiểu Siêu, cô gái lai Ba Tư – Trung Hoa trong Ỷ Thiên Đồ Long Ký. Tiểu Siêu thương yêu Trương Vô Kỵ nhưng không hề nói lên lòng thương yêu đó. Cô chỉ vẫn thường hát cho anh nghe:
Chỉ có 17 chữ nhưng bài thơ cực kỳ hàm súc. Tôi xin tạm dịch:
Cho đến khi Tiểu Siêu hôn Trương Vô Kỵ, từ biệt anh để trở về Ba Tư, Trương Vô Kỵ mới khám phá ra ý nghĩa của tình yêu nằm trong lời kinh Bái Hỏa Giáo. Cuộc đời con người ngắn ngủi thì tình yêu cũng thế; cũng Lai như lưu thủy hề, thệ như phong và bất tri hà xứ lai hề, hà sở chung. Tôi cho đoạn Tiểu Siêu chia tay Trương Vô Kỵ trên biển là đoạn hay nhất, giàu chất thơ nhất trong cả 11 pho tiểu thuyết đồ sộ của Kim Dung.

Thơ chính là Đạo. Kim Dung muốn bạn đọc của mình nhận ra điều ấỵ. Ông đã để cho những nhân vật của mình xuất khẩu thành thơ, ngôn từ đơn giản nhưng ý tứ – cái Đạo bên trong – lại rất bao la, thâm diệu. Thí dụ như bài thơ của nhà sư Trí Quan đọc cho kiều phong khi nghe Kiều Phong lên núi thiên thai, chùa Chỉ Quán, yết kiến ông và hỏi thăm gốc gác của mình. Tự thâm tâm, Kiều Phong rất xấu hổ, rất đau đớn vì mình là người Khiết Đan, mình không thuộc dân tộc Hán. Nhà sư Trí Quan đã giải quyết mối ưu tư nội tại của Kiều Phong bằng một bài thơ mang chất Thiền mênh mông:
Kim Dung đã đẩy tiểu thuyết của mình đi đến bờ cõi bao la của triết học. Và tùy trình độ nhận thức, cảm thụ; các nhân vật của ông ngộ hay không ngộ vấn đề. Tất nhiên, bài thơ như thế này rất gần gũi với con người, không đến nỗi bí hiểm như những công án của Thiền tông.
Trong 11 pho tiểu thuyết võ hiệp của Kim Dung, thơ Trung Hoa và thơ của Kim Dung xuất hiện đều đặn. Nó trung hòa với tính chất sắt máu của cuộc đấu tranh chánh – tà, thể hiện cái hồn của văn học tiểu thuyết chương hồi truyền thống. Nó kết hợp với thư pháp (phép viết chữ), hình thành nên những pho võ công cho phán quan bút, kiếm pháp, chưởng pháp. Nó làm nên tố chất lãng mạn cho tình yêu, chất triết lý cho tôn giáo, chất trí tuệ cho đời sống. Đưa thơ vào truyện kiếm hiệp như ông quả là thủ pháp của một nhà văn cao cường. Có thể nói, Kim Dung đã vượt xa những bậc tiền bối của mình trong hệ tiểu thuyết chương hồi Minh Thanh. Điều này cũng rất dễ hiểu bởi Kim Dung là một nhà thơ có tài và tài năng của ông thực sự phát triển rực rỡ khi người tình Hạ Mộng ra đi khỏi vòng tay ông.
Hay quá, thanks. Mình cũng là 1 fan của tiểu thuyết KD
Sao dạo này blog có vẻ chậm thế nhỉ
to cung rat thich tieu thuyet cua kim dung
Đến như nước chảy xuôi khe
Đi như gió cuốn biết về nơi nao
Đời người tựa giấc chiêm bao
Về đâu rồi sẽ ra sao bây chừ?
Đây là câu hát của Tiểu Chiêu và Ân Ly
Bốn khung may
Uyên ương liền cánh muốn cùng bay
Đáng thương tóc trắng xua già tới
Sóng xuân cỏ biếc
Áo đỏ tắm cùng ai?
Câu này của Anh Cô và Chu Bá Thông
xin phep nha van kim dung. neu dem tho do ma di tan gai thi thich phai biet

Sao Kim Dung ma lai co Phong Van the kia.
hinh nhu la co su nham lan o day
ua sao lai cuoi tru the kia

Mình rất thích truyện kiếm hiệp của Kim Dung, trong tác phẩm của ông không chỉ có võ học mà còn mênh mang uyên áo nhiều điều, nếu có một ngày làm bộ trưởng bộ giáo dục mình sẽ thêm phần truyện kiếm hiệp Kim Dung vào chương trình chính khoá.
Không biết người Trung Quốc nghiên cứu Kim Dung có nhiều không nhỉ?
Người Trung Quốc mở Hồng học thì có lẽ cũng nên lập Kim Dung học.
ki nao cau len bo truong giao duc thi nho cho them vai phim cua viet nam vao nha. vi bay gio quan he nang nhang qua khong nhu o tieu thuyet kim dung chut nao ca
trung quốc không coi trọng kim dung. họ nói tiểu thuyết kim dung là xấu, phản chế độ. Chỉ có khu hong kong mới yêu thích thôi. singapore cũng thêm truyện thiên long bát bộ vào chương trình rồi.
Truyện Kim Dung quá đặc sắc phải không các bạn>>>>
đây là trong phim tieu ngao giang ho :
mạc thân tương ngoại vô cùng hận
tả tận sanh tiền tửu hàn bôi
Có ai có thẻ nói ý nghia của nó không nhỉ
aj co’ the? cung cap cho tuj bai tho tiu ngao jang ho` dc ko nhj? tuj cam? on ngen
no’ co’ doan.
Kjem’ sac’ luon. bay suot’ doj ta van? cuoj` ngao. nghe? do’
cam? on pa` kon co bac’
@ Long: lời bài thơ Tiếu Ngạo Giang Hồ 2 đây bạn:
Kiếm sắc lượn bay suốt đời ta vẫn cười ngạo nghễ
Thời thế cứ trôi tình người thật nhỏ bé siết bao
Một cuộc đời cùng núi cao biển rộng
Chính nghĩa vững vàng sẽ liên kết anh hùng hào kiệt
Dùng vô chiêu mà thắng hữu chiêu
Người anh hùng rốc gan ruột vì nhau
Nhi nữ giang hồ ngày càng vắng bóng
Tình vẫn còn mà người đã ra đi
Quay đầu lại chỉ nhìn thấy gió mưa chớp chới
Cho tuong khong ai ghet ai la tuyet voi
chinh vay moi biet nhieu ran roi
cu ngo yeu moi xoa dc vet dau cu
ky thuc vet thuong cang nung ngu?
Co ke tin tinh yeu la thuoc tien
Nham mat lap ca say trien mien
Than cho ma lua cu thieu dot
Phien toai mac ke som day han thuyen!!!
hjhj nguoi anh em YILKA nho duoc bai tho do hay qua
ngay xua tui cung nho nhung quen may cau roi. co dieu doan ” nguoi anh hung roc gan ruot vi nhau” cau nay nghe sao ay va hinh nhu huynh bo mot 2 cau tiep theo thi phai. neu khong phai mong huynh bo qua cho hjhj
gần đây ít có phim KH hay để coi quá

[...] thêm Chất thơ trong Tiểu thuyết Võ hiệp Kim Dung Share Ghi Chép lại, Phim Hay Kim Dung, Tiếu ngạo giang [...]