Sáng tháng Năm dậy sớm, đọc lại Vũ Bằng để nhận ra tháng 5 đã về. Đêm tháng Năm chưa nằm đã sáng, mới sáng sớm mà trời đã trong vắt, không khí thanh bình mát mẻ, là lúc ngủ tuyệt vời nhất, nhưng cũng là lúc nên dậy
Trong Thương nhớ Mười Hai, Vũ Bằng viết cho tháng Năm mở đầu bằng những câu thơ ông mê:
Mộng nào chẳng có lúc tàn, có lẽ nên tỉnh sớm là hơn. Hạnh phúc là muốn những gì mình có chứ không phải có những gì mình muốn. Tháng 5 đã về, Sài Gòn đã vào mùa mưa, là tháng của chiến thắng Điện Biên, là tháng của sinh nhật Bác Hồ, là Tết Đoan Ngọ, là lúc phượng rực đỏ, là khi trăng khuyết cong vênh, cũng là tháng của rượu nếp, xoài, vú sữa, sầu riêng, cốc, ô mai, măng cụt, nhót …
Vũ Bằng kết bài viết cho tháng Năm của mình thế này:
Chưa nằm đã sáng thực, những đêm ngắn lại càng hay, chớ có làm sao đâu. Em yêu đời quá, mình ơi, ngủ nhiều thấy phí phạn quang âm quá.Bên kia bức tường hoa, con đỗ vũ sầu đưa giọng khắc khoải trầm trầm như ru người ngủ vào một thế giới đầy những lầu hoa điện ngọc, thỉnh thoảng lại bay lên ngạt ngào tiếng địch quyện vào bóng lá của những hàng thuỳ dương xanh biếc.
Thả hồn đi trong ngày nghỉ đầu tiên của tháng Năm, mai lại là một ngày mới để sống và phấn đấu rồi:
(Chảy đi sông ơi – Nguyễn Huy Thiệp)
Ban Minh viet bai tan man. nay` hay lam ban H nho*’ ma^n., nho*’ nhot’, nho*’ Te^t’ gie^t’ sa^u bo. the^’ chu*’ li…
Bạn Hằng bạn Hằng, trốn đi đâu kỹ thế
bao nhiêu biến động thế mà … tháng 6 qua Sing đi ăn với bạn nhé ^^ có nhiều chuyện cần thông báo hihi. Take care always!
Sắp hết tháng 5 rồi, trời nắng nóng vỡ đầu
Hii to*’ van^~ lu` lu` o*? day… Thang’ 6 ban. Minh sang Sing dot nao`, tuan^` 2 thang’ 6 thi` to ve Ha Noi^. may’ ngay`… Sang Sing thi` allo to*’ nhe’.. So dien thoai. cua? to*’ va^n~ the^’..
Ý ý, tuần đầu tháng 6 thì tở ở SG outing chụp ảnh, tuần 2 tháng 6 đi festival Huế, tuần 3 mới chạy qua Sing, mong là bạn H ở Sing tuần 3 ^^ sang là alo ngay, đt của tớ cũng vẫn thế hihi.
Chúc bạn H luôn vui vẻ và hạnh phúc
Chảy đi sông ơi
Băn khoăn làm gì
Ai sống mãi được
Em thì nông nổi
Anh thì mê mải
Anh đi tìm gì
Lòng người đen bạc
Mỹ nhân già đi
Lời ai than thở
Cuốn trong gió chiều
Anh hùng cười gượng
Nét buồn cô liêu
Sóng đời đãi hết
Chảy đi sông ơi
Cho tôi nhớ lại
Bên ai một chiều
Thôi thì thôi vậy
Yêu người tôi yêu
Hết rồi nước mắt
Mưa giăng ngợp chiều
Thôi thì thôi nhé
Em thì em bé
Anh thì hoang vắng…
Những như ngọn gió
Lang thang chân trời
Em thì nông nổi
Tôi thì mê mải
Thôi đừng vấn vương
Thôi đừng nhớ tiếc
Tôi đi xa khơi
Em thì ở lại
Em thì lên trời
Tôi đã khóc đấy
Khóc một mình thôi
Ngày xưa sương mù
Không ai sống được
Như những ngọn gió
Nào thôi chia tay
Đời đen bạc lắm
Rượu thì cay đắng
Thôi thì thôi nhé
Tôi thì hoang vắng
Thôi thì hoang vắng
Đất trời hoang vắng
Xa trông một người
Cánh chim lưng trời
Rồi ra luân hồi
Nụ cười trên môi
Tôi đi qua rồi
Bóng câu cửa sổ
Em đi qua tôi
Thôi thế là thôi
Gấp trang sách lại
Nhẹ tay bạn cũ
Mặc ai khóc cười..
Mặc ai khóc cười, hay!
Đúng là chớ nên băn khoăn; Tự nhiên chờ cái đến, Thanh thản tiễn cái đi, Yêu những điều không muốn, Tâm nhàn hơn mây trôi (Nguyễn Bảo Sinh)