Chiến lược biển Việt Nam (P2)

Phần 1 là đôi nét tổng quan về vai trò chiến lược của biển Việt Nam trên nhiều mặt kinh tế, chính trị, xã hội. Phần 2 xin dành thời gian phân tích chủ quyền của Việt Nam đối với 2 quần đảo Trường Sa – Hoàng Sa và những đối đầu lịch sử giữa các quốc gia trong việc phân định lãnh thổ biển và thềm lục địa.

huongvebiendong.jpg

Chủ quyền trên Trường Sa – Hoàng Sa (tham khảo bài viết của Đặng Minh Thu và các tài liệu liên quan)

“Tuyển tập Thiên Nam Tứ Chí Lộ đồ thư” của Đỗ Bá nhà Nguyễn viết vào thế kỷ XVII:

Tại làng Kim Hộ, ở hai bên bờ sông có hai ngọn núi, mỗi ngọn có mỏ vàng do nhà nước cai quản. Ngoài khơi, một quần đảo với những cồn cát dài, gọi là “Bãi Cát Vàng”, dài khoảng 400 lý, và rộng 20 lý nhô lên từ dưới đáy biển, đối diện với bờ biển từ cửa Đại Chiêm đến cửa Sa Vinh. Vào mùa gió nồm Tây Nam, những thương thuyền từ nhiều quốc gia đi gần bờ biển thường bị đắm dạt vào những đảo này; đến mùa gió Đông Bắc, những thuyền đi ngoài khơi cũng bị đắm như thế. Tất cả những người bị đắm trôi dạt vào đảo, đều bị chết đói. Nhiều hàng hoá tích luỹ trên đảo.

Mỗi năm, vào tháng cuối của mùa đông, Chúa Nguyễn đều cho một hạm đội gồm 18 thuyền đi ra đảo để thu thập những hoá vật, đem về được một số lớn vàng, bạc, tiền tệ, súng đạn. Từ cửa Đại Chiêm, ra tới đảo mất một ngày rưỡi, nếu đi từ Sa Kỳ thì chỉ mất nửa ngày.

dainamthucluc.jpgNhững ghi chép đó được trích từ tập Hồng Đức Bản Đồ thời vua Lê Thánh Tông thế kỷ XV.

Sau này, thông tin còn được bổ khuyết và khẳng định rõ ràng hơn trong các cuốn Phủ biên tạp lục (Lê Quý Đôn), Lịch triều hiến chương loại chí (Phan Huy Chú), Đại Nam thực lục tiền biên (bộ chính sử lớn nhất đời nhà Nguyễn do Quốc sử quán triều Nguyễn biên soạn trong 88 năm), Đại Nam nhất thống chí (Nguyễn Tạo), Hoàng Việt địa dư chí (Phan Huy Chú), … ghi lại đầy đủ hoạt động của các chúa Nguyễn khai thác và sử dụng hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa cùng các đảo lân cận.

Đến thế kỷ XIX dưới thời vua Gia Long nhà Nguyễn, nước ta mới chính thức chiếm hữu và thực thi chủ quyền tại các quần đảo này. Trong giai đoạn 1833-1835, vua Minh Mạng cho xây bia đá, miếu thờ trên đảo; lại cho cư dân sinh sống trên đảo kèm theo việc thu thuế, khảo sát lập bản đồ, thụ hưởng và khẳng định vai trò khai hoang lập đất mở rộng bản đồ Tổ quốc trên mặt biển Đông.

minhthu_map1.jpg

Phía Trung Quốc cũng viện dẫn nhiều tài liệu nhưng các chứng cớ này chỉ chứng minh rằng người Trung Quốc đã đi biển từ rất sớm và họ có ghi chép về các vùng họ từng đi qua, trong đó có 2 quần đảo lớn của chúng ta. Trung Quốc còn có trò đào tìm cổ vật và bảo đấy là của tổ tiên để lại nếu thế thì chắc cả thế giới là của Trung Quốc hết vì có chỗ nào mà người Tàu chưa đặt chân đến cơ chứ!

Mới đây Trung Quốc đưa ra luận cứ vững vàng hơn dựa theo công hàm của thủ tướng Phạm Văn Đồng gửi Chu Ân Lai ngày 14 tháng 9 năm 1958 (cũng từng được đăng trên trang nhất báo Nhân Dân) trong đó có đoạn viết: Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa tôn trọng hải phận 12 hải lý của Trung Quốc trong mọi quan hệ với nước Cộng hoà nhân dân Trung Hoa trên mặt bể. Tuy nhiên, xét bối cảnh lịch sử khi đó: thời kỳ chiến tranh lạnh, khi Mỹ bắt đầu can thiệp vào Việt Nam, tuyên chiến với Trung Quốc, và hạm đội Mỹ đi lại tuần tiễu trên eo biển Đài Loan, Trung Quốc bèn tuyên bố lãnh hải của mình là 12 dặm. Đồng thời, trước năm 1975, Việt Nam Dân chủ Cộng hòa không quản lý những đảo này Lúc đó, những đảo này nằm dưới sự quản lý của Việt Nam Cộng hoà; mà các chính phủ Việt Nam Cộng hoà luôn luôn khẳng định chủ quyền của Việt Nam trên hai quần đảo, còn Chính phủ Cách mạng Lâm thời Cộng hoà miền Nam Việt Nam cũng không tuyên bố điều gì có thể làm hại đến chủ quyền này cả. Cho nên về mặt thời điểm lịch sử, tuyên bố trên không bao gồm các quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa và cũng không còn tính ràng buộc.

Như vậy là chủ quyền của Việt Nam với các quần đảo biển Đông là không cần bàn cãi. Trong những năm gần đây, chúng ta không ngừng đẩy mạnh phát triển kinh tế đảo, phủ sóng viễn thông, đảm bảo là nơi tránh bão cho ngư dân, và xây dựng Trường Sa thành lá chắn phòng thủ vững chắc cho phía Đông Tổ Quốc.


Những tranh chấp và hải chiến 1974

Xin ngược dòng lịch sử để nhìn lại những dấu mốc trên biển Đông, trong đó có những biến cố lịch sử, hải chiến và tội ác của Trung Quốc suốt mấy chục năm tranh chấp.

Trong thời gian 1964-1970, Hải quân Trung Quốc và Hải quân Việt Nam Cộng hòa chạm súng liên tục trên hải phận Hoàng Sa, nhưng không đưa đến thương vong nào. Năm 1974 Bộ tư lệnh Hải quân Việt Nam Cộng hòa quyết định thiết lập một phi trường trên đảo Hoàng Sa có khả năng chuyên chở vận tải cơ hạng nặng; khi phái đoàn của Quân lực Việt Nam Cộng hòa thăm dò một số đảo Hoàng Sa trong việc chuẩn bị thiết lập phi trường nói trên thì khám phá ra sự hiện diện của Hải quân Trung Quốc, và giao tranh xảy ra sau đó.

Tương quan lực lượng:

  • Phía Việt Nam có Tuần dương hạm Trần Bình Trọng (HQ-5), Tuần dương hạm Lý Thường Kiệt (HQ-16), Khu trục hạm Trần Khánh Dư (HQ-4), Hộ tống hạm Nhật Tảo (HQ-10), một đại đội hải kích thuộc Hải quân Việt Nam Cộng hòa, một số biệt hải (biệt kích hải quân) và một trung đội địa phương quân đang trú phòng tại đảo Hoàng Sa.
    hq-16-lythuongkiet.jpg

    hq-10-nhattao.jpg

    hq-4-trankhanhdu.jpg

  • Phía Trung Quốc có Liệp tiềm đĩnh số 274, Liệp tiềm đĩnh số 271, Tảo lôi hạm số 389, Tảo lôi hạm số 391, Liệp tiềm đĩnh số 282, Liệp tiềm đĩnh số 281 và hai chiến hạm số 402 và số 407 chở quân (không rõ loại), Tiểu đoàn 4 và Tiểu đoàn 5 thuộc Trung đoàn 10 Hải quân lục chiến, và hai đội trinh sát.

hoangsa3.jpg

Kết quả: trong cuộc chiến đấu không cân sức này, lực lượng Việt Nam Cộng hòa đã phải rút bỏ quần đảo Hoàng Sa, gần 60 chiến sĩ đã anh dũng theo ông cha mà đền nợ nước, Trung Quốc bắt giữ 48 tù binh rồi trao trả họ tại Hong Kong qua hội Chữ Thập Đỏ.

biethai1c.jpg

Kể từ đây, Hoàng Sa bị Trung Quốc chiếm đóng – tiền đồn quan trọng của đất nước rơi vào tay kẻ xâm lăng phương Bắc. Chúng đã cho đập phá các bia chủ quyền tại quần đảo Hoàng Sa, đào các mộ của người Việt đã chôn ở đây, xóa các di tích lịch sử của người Việt

Mới đây, Trung Quốc lại cho xây cơ sở hạ tầng, làm sân bay, dựng cầu cảng ở Hoàng Sa, mở tour du lịch đến Hoàng Sa chỉ dành cho người Trung Quốc, thực hiện tập trận ở quần đảo này, thể hiện dã tâm bành trướng trên biển Đông. Còn đối với mỗi người Việt Nam chúng ta suốt 33 năm qua, chưa bao giờ chúng ta quên hai tiếng “Hoàng Sa” thiêng liêng; nơi đó có máu người Việt Nam đã đổ

Theo thời gian, dòng chảy lịch sử cứ thăng trầm thiên biến, nhưng Hoàng Sa mãi còn đó, tươi mới trong ký ức những người đang sống, tươi mới trong ký ức từng dòng họ, gia đình đã dâng hiến những người con cho Hoàng Sa bao thế kỷ qua. Hoàng Sa mãi mãi là đảo tiên của Tổ quốc, là máu xương của cha ông, gắn liền với ký ức lịch sử dân tộc Việt Nam!

(Võ Kim Ngân – Nguyễn Tú)

Những sự kiện mới nhất

Với giấc mơ siêu cường của mình, kèm theo ham muốn tài nguyên dầu mỏ trên biển, Trung Quốc không hề ngần ngại gây căng thẳng trong khu vực, kể cả việc phải dùng vũ lực.

- Ngày 8/1/2005, Trung Quốc tấn công tàu đánh cá và giết hại ngư dân Việt Nam, bắt giam vô cớ 8 ngư dân.

- Ngày 30/11/2007, Quốc Vụ viện Trung Quốc vừa phê chuẩn việc lập thành phố Tam Sa để quản lý các đảo gồm cả Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam.

- Ngày 3/12/2007, phát ngôn Bộ Ngoại giao – ông Lê Dũng – tuyên bố Việt Nam có đầy đủ bằng chứng lịch sử và cơ sở pháp lý để khẳng định chủ quyền đối với hai quần đảo nói trên.

- Ngày 9/12/2007, học sinh sinh viên tri thức và người yêu nước đã xuống đường biểu tình trong hòa bình tại Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh phản đối Trung Quốc xâm phạm trắng trợn lãnh thổ Việt Nam, yêu cầu Trung Quốc chấm dứt các hành động khiêu khích và trả lại hòa bình cho biển Đông.

- Ngày 16/12/2007, cuộc biểu tình thứ hai diễn ra trong hòa bình và trật tự nhưng cực kỳ khí thế với sự tham gia của hàng nghìn tri thức trẻ đã tạo tiếng vang lớn cho dư luận trong nước và quốc tế. Hai ngày này đã trở thành sự kiện lịch sử, là những vết son đáng nhớ thể hiện lòng yêu nước và tinh thần đoàn kết chống kẻ thù chung của dân tộc, cũng là lời khẳng định với thế giới rằng “Trường Sa, Hoàng Sa là của Việt Nam!”.

- Ngày 18/12/2007 diễn ra biểu tình chống Trung Quốc tại Gdansk, Ba Lan tạo được chú ý của phương tiện thông tin đại chúng nước bạn.

- Ngày 22/12/2007, du học sinh Việt Nam tại Anh và Pháp cũng tổ chức biểu tình trước ĐSQ Trung Quốc, yêu cầu Trung Quốc tôn trọng quyền toàn vẹn lãnh thổ trên biển của Việt Nam, trả lại Hoàng Sa cho người Việt Nam.

phapbt.jpg

logots-hs.jpgQuan điểm của Việt Nam là mong muốn tăng cường quan hệ láng giềng hữu nghị với Trung Quốc, chủ trương giải quyết hòa bình mọi tranh chấp giữa hai nước trên cơ sở tôn trọng luật pháp quốc tế, đặc biệt là Công ước Liên Hợp quốc về Luật biển 1982 và Tuyên bố về cách ứng xử của các bên trên biển Đông năm 2002 (DOC), nhằm giữ gìn hòa bình và ổn định trên Biển Đông và khu vực.

Đồng thời chúng ta không quên khởi động Chiến lược biển tại Trường Sa, cả nước dồn sức phát triển Trường Sa thành 1 vị trí tiền tiêu về kinh tế, quân sự, là chỗ dựa vững chắc của Tổ Quốc thời chiến cũng như thời bình. Không chỉ vậy, các cơ quan thông tấn báo chí cũng cần tích cực hơn trong tuyên truyền về biển đảo, lực lượng hải quân, kết hợp với việc đưa ra các chứng cứ về chủ quyền biển đảo để mọi người dân hiểu được tầm quan trọng lãnh thổ trên biển, cũng như trân quý công sức và xương máu của bao thế hệ cha ông đã đổ xuống để bảo vệ biển đảo Tổ Quốc.

yeutruongsa1.jpgyeutruongsa2.jpg

Chúng ta xin thề truớc hương hồn của tổ tiên, trước hương hồn của các cán bộ chiến sĩ đã hi sinh vì Tổ quốc. Xin hứa với đồng bào cả nước, xin nhắn nhủ với các thế hệ mai sau: “Quyết tâm bảo vệ bằng được tổ quốc thân yêu, bảo vệ bằng được Quần đảo Trường Sa – một phần lãnh thổ và lãnh hải thiêng liêng của Tổ quốc thân yêu của chúng ta.

(Trường Sa ngày 7/5/1988, Đại tướng Lê Đức Anh)

Còn đối với thế hệ trẻ hôm nay, chúng ta phải phát triển Việt Nam thành một đất nước hùng mạnh về kinh tế, xã hội. Chỉ khi đó chúng ta mới có đủ khả năng giải quyết vấn đề, chỉ yêu nước không thì không đủ, hãy thể hiện lòng yêu nước để phấn đấu xây dựng một Việt Nam hùng cường!


Thay cho lời kết

Nhạc sĩ Tuấn Khanh mới sáng tác bài hát “Trái Tim Việt Nam” ngày 22/12/2007, dành tặng cho những người đã và đang sát vai trong tháng ngày đầy sự kiện này (thông tin đầy đủ đăng ở blog của nhạc sĩ TK).

Trái Tim Việt Nam: Download

    Em có yêu không, tuổi xuân thờ ơ?
    Vui sống vô tri cứ như cầm thú
    Không hay chung quanh nỗi đau con người
    Miệt mài ca hát, đói khát niềm tin

    Em có hay không trái tim Việt Nam
    Qua bao đau thương vẫn nguyên lẽ sống
    Có rớt nước mắt vẫn ngẩng cao đầu
    Người người chia sớt để qua bể dâu

    Nếu có chết ngày mai
    Chỉ xin được thấy đất nước tôi tự do
    Hãy nắm chặt bàn tay
    Để gieo mầm sống ước mơ ngày mai
    Việt Nam phải vẹn nguyên
    Không thẹn cùng tổ tiên

    Em có nghe không, nước non Việt Nam
    Rên siết phân ly trong tay kẻ gian
    Hãy cất tiếng nói để mãi lưu truyền
    Lời thề giữ lấy nước Nam vẹn nguyên

Cũng nhân tiện dịp này nghe lại ca khúc bất hủ của nhạc sĩ Đặng Minh Tuấn:

Bài Ca Không Quên:
Download

vnflag1.jpgCó một bài ca không bao giờ quên
là lời đất nước tôi chẳng phút bình yên
Có một bài ca không bao giờ quên
là lời mẹ ru con đêm đêm …

… Nhưng giờ đây có giây phút bình yên
Sao tôi quên
Có giây phút bình yên
sao tôi quên sao tôi quên
Bài ca tôi đã hát
Bài ca tôi đã hát với em yêu,
với đồng đội với cả lòng mình
Tôi không thể nào quên
Tôi không thể nào quên

Trích bài viết Tổ Quốc đăng trên báo Tuổi trẻ sáng 16/12/2007: Tổ quốc là trên hết. Từng tấc đất của Tổ quốc là thiêng liêng bất khả xâm phạm. Mỗi một người Việt Nam đều có trách nhiệm giữ cho đất nước trọn vẹn và làm cho đất nước cường thịnh. Cốt lõi tư tưởng, đạo đức Hồ Chí Minh mà chúng ta học tập là ở đó. Vào những thời điểm cô đặc những sự kiện lịch sử của tháng 12 từng chứng kiến bản lĩnh Việt Nam và những giải pháp Việt Nam này, càng cảm nhận ra những ánh phản chiếu của lịch sử quả có sức lay động mãnh liệt, sức lay động của bản lĩnh và tư tưởng Hồ Chí Minh.

halongflag.jpg

    “Một tấc bản đồ, vạn tấc quê hương”!
    Cảm ơn câu thơ xưa của ngưỡi viễn xứ
    Cảm ơn em, đã cho anh thấy lại
    Tuổi Hai Mươi đốt lửa một thời! …

    (thơ Kiều Anh Hương)

Article ends here, perhaps you want to share it!

Related Posts:

Tagged with:
♣ ♣ ♣ ♣ ♣

17 Responses and Counting.

  • PA says:

    Rất thích series về Hoàng Sa-Trường Sa của anh
    Chúc anh Giáng sinh vui vẻ và năm mới hạnh phúc hen ^^

  • mottramdo says:

    Một entry rất giàu thông tin và những hình ảnh quý giá. Rất khâm phục bạn.

    Admin Một Trăm Độ

  • YILKA says:

    Cảm ơn mọi người chúc Giáng sinh vui vẻ và nhiều điều may mắn !

  • Boer7 says:

    Nguyễn Đức Tùng

    Không có máu chảy trên đường

    tặng Pablo Neruda

    Không có ai phá cửa
    Không có ai nhảy vào
    Không có ai vượt rào
    Không có ai té ngã
    Không có ai bị đập vào mặt

    Không có ai bị bắn chết
    Trước toà đại sứ Trung Quốc
    Không có ai bị bắt
    Không có ai chạy thoát
    Không có máu chảy trên đường

    Chỉ có niềm tin
    Bị bắn gục
    Bằng súng hãm thanh

    Và nỗi sợ hãi
    Lan nhanh
    Như máu chảy trên đường.

  • waterlover says:

    Trần Trung Đạo
    Tuổi trẻ Việt Nam, học lịch sử để làm lịch sử

    Tôi còn nhớ rất rõ hình ảnh Sài Gòn những ngày cuối tháng Giêng ba mươi ba năm trước. Sau những trận hải chiến dữ dội chung quanh quần đảo Hoàng Sa để chống lại các lực lượng hải quân Trung Quốc đông hơn và mạnh hơn gấp nhiều lần, chiều 20 tháng 1 năm 1974, các đơn vị hải quân Việt Nam Cộng hoà đã buộc phải triệt thoái khỏi quần đảo Hoàng Sa, nơi tổ tiên chúng ta đã bao đời gìn giữ. Trong vùng biển mẹ thân yêu, từ đó đã nhuộm thêm máu của những người con ruột thịt. Các anh Ngụy Văn Thà, Nguyễn Thành Trí, Vũ Văn Bang, Ngô Chí Thành và nhiều thanh niên Việt Nam khác đã theo dấu chân của bao nhiêu anh hùng dân tộc mà đền nợ nước. Hoàng Sa rơi vào tay Trung Quốc.

    Sài Gòn ngày tháng đó buồn như một đám ma. Những cụm mai vàng chào đón xuân sang không làm phai đi màu đen tang chế đang phủ trùm lên cả miền Nam. Những cuộc biểu tình rầm rộ từ Huế, Đà Nẵng, Sài Gòn, Cần Thơ không làm vơi đi nỗi buồn nhược tiểu trong lòng những người đang ưu tư cho vận nước. Những bản hùng ca xen lẫn với những tiếng kèn truy điệu của các chương trình phát thanh quân đội đã làm người dân rơi nước mắt xót thương cho số phận hẩm hiu của tổ quốc mình. Hạm đội thứ bảy hùng hậu của Mỹ khóa súng an toàn nhìn hải quân Trung Quốc đổ bộ Hoàng Sa, hai phái đoàn Việt Nam Dân chủ Cộng hoà và Chính phủ Cách mạng Lâm thời miền Nam Việt Nam từ chối lời kêu gọi của phái đoàn Việt Nam Cộng hoà tố cáo Trung Quốc xâm lăng. Đồng minh dửng dưng, đồng bào ngoảnh mặt. Có nỗi xót xa nào lớn hơn nỗi xót xa của số phận một tiền đồn và có vết thương tâm linh nào sâu hơn, đau hơn vết thương của một người mẹ bị bỏ rơi bởi chính những đứa con yêu quý của mình.

    Chiều năm đó ngồi trong thư viện tôi có làm một bài thơ và viết một đoản văn. Tôi không còn nhớ bài thơ nhưng đoản văn tôi còn nhớ rất rõ, và sau này khi làm website xuQuang tôi có ghi lại trong phần tưởng niệm Hoàng Sa: “Mỗi người Việt Nam phải ghi khắc trong tim mình: Hoàng Sa là đảo Việt Nam, là biển Việt Nam, là đất Việt Nam. Ðất nước Việt Nam có khi thịnh khi suy, lịch sử Việt Nam có khi hưng khi phế, thế hệ hôm nay không giữ được Hoàng Sa nhưng không phải vì thế mà Hoàng Sa trở thành đất của Trung cộng bá quyền hay của bất cứ một quốc gia nào khác. Dân tộc Việt Nam, các thế hệ Việt Nam mai sau phải nhớ rằng: Bất cứ khi nào các điều kiện kinh tế, chính trị và quân sự cho phép, một trong những việc đầu tiên là phải lấy lại Hoàng Sa.”

    Ba mươi ba năm sau. Cũng những ngày cuối năm, ngồi xem hình ảnh các cuộc biểu tình ở Hà Nội, đọc bản tin được viết vội vàng trên đường phố Sài Gòn, đọc danh sách của những người ký tên, trong đó đa số là tuổi trẻ, để phản đối Trung Quốc vi phạm lãnh thổ Việt Nam trên Internet, tôi vui mừng và cảm động. Trung Quốc không phải vì các cuộc biểu tình của các em mà trao trả lại Hoàng Sa, Trường Sa cho Việt Nam, nhưng chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến việc thực thi chính sách bá quyền của họ trên biển Đông. Để duy trì mức phát triển kinh tế hiện nay và chạy đua với các cường quốc kinh tế, Trung Quốc đang cần sự ổn định chính trị và kinh tế hơn bất cứ quốc gia nào khác trong vùng.

    Nhìn các em tôi lại nhớ đến chính mình. Đường phố Sài Gòn, nơi các em đang đứng hôm nay cũng là nơi tôi đã đứng đọc từng tên của những người đã ở lại trong lòng biển cả. Khẩu hiệu “Hoàng Sa là của Việt Nam” cũng là khẩu hiệu mà sinh viên chúng tôi đã hô ba mươi ba năm trước. Chúng ta có thể còn vài điểm khác nhau nhưng có chung một tổ quốc. Đó là điều hệ trọng. Lòng yêu nước đã thúc giục các em vượt qua bức tường sợ hãi, bất chấp sự ngăn cản của Đảng, của nhà nước, của ban lãnh đạo trường để cùng xuống đường nói tiếng của một người Việt Nam khi tổ quốc lâm nguy. Lịch sử bao giờ cũng mang tính thời đại, và trang sử Việt Nam hôm nay đang được viết bởi các em, những người Việt Nam đang đứng trước toà đại sứ Trung Quốc ở Hà Nội, trước lãnh sự quán Trung Quốc ở Sài Gòn. Và cũng qua những biến cố lịch sử này, các em sẽ có cơ hội thấy những sự thật đắng cay, những bài học bẽ bàng mà từ trước đến nay đã bị che lấp bởi hệ thống tuyên truyền lừa dối của Đảng. Các em đang học lịch sử và đang làm lịch sử.

    Trong các cuộc xung đột về lãnh thổ, bằng chứng và di tích lịch sử thì bên nào cũng có thể có nhưng văn kiện pháp lý được cả hai bên xung đột công nhận thì thường rất hiếm hoi. Tôi nhớ có đọc đâu đó một câu chuyện bên lề các cuộc đàm phán giữa Trung Quốc và Liên Xô về chủ quyền của các đảo Trân Bảo, Ẩn Long và Hắc Hạt Tử trong khu vực sông Ussuri. Theo câu chuyện này, mỗi lần có một cuộc họp giữa hai nước, phái đoàn Trung Quốc thường chở theo cả một toa xe lửa chứa đầy tài liệu và đồ vật để chứng minh chủ quyền Trung Quốc trên các đảo này. Trung Quốc là một nước đông dân, diện tích rộng, có nền văn minh phát triển rất sớm, có chiều dài lịch sử mấy ngàn năm, do đó, việc tổ tiên họ đã từng đến, từng đi đánh cá, từng đặt chân, từng mô tả trong văn chương thơ phú về các hòn đảo đó thì cũng không có gì là đáng ngạc nhiên. Những tài liệu phía Trung Quốc đưa ra hay vật dụng họ góp nhặt được dù bao nhiêu cũng không thuyết phục được Liên Xô về chủ quyền của Trung Quốc trên lãnh thổ đang bị tranh chấp. Sau hơn 20 năm đánh rồi đàm, một hiệp ước biên giới Nga – Hoa đã được ký kết lần đầu vào tháng 10 năm 1995 và lần nữa vào tháng 10 năm 2004. Theo nội dung hiệp ước, phần thắng nghiêng về phía Trung Quốc nhiều hơn. Trung Quốc được kiểm soát cả hai đảo Trân Bảo, Ẩn Long và một nửa Hắc Hạt Tử. Giả thiết hiệp ước này được ký kết vào năm 1969, với nội dung tương tự, có lẽ nhân dân Trung Quốc đã được nghỉ một tuần lễ để ăn mừng chiến thắng và ngày ký đã trở thành ngày lễ lớn của quốc gia. Nhưng hiệp ước ký kết vào tháng 10 năm 2004 trôi qua gần như trong âm thầm. Cả Trung Quốc và Nga đều biết, ngay từ trong căn bản, lý do chính của xung đột không phải là lãnh thổ mà là sự tranh chấp quyền lực, uy thế của hai nước cộng sản đàn anh trong phong trào cộng sản quốc tế. Về phía Nga, sau khi Liên Xô sụp đổ, họ cần sự ổn định để phục hồi nền kinh tế gần như bị phá sản, và do đó sự xung đột chủ quyền trên các đảo vốn không chứng tỏ một tiềm năng kinh tế nào đã không còn lý do để kéo dài thêm.

    Việc xung đột lãnh thổ với Việt Nam thì khác. Để chứng minh chủ quyền của Trung Quốc trên Hoàng Sa và Trường Sa, chính quyền Trung Quốc không cần phải chở một toa xe lửa tài liệu hay bằng chứng nào cả. Những lời tuyên bố của phát ngôn viên chính phủ Trung Quốc dù nói vòng vo từ chuyện đời xưa đến đời nay cho có lệ, cuối cùng cũng chỉ rút trong túi ra một văn kiện khá mới mẻ, rất hợp pháp, dài vỏn vẹn 121 chữ tính cả phần chào hỏi nhưng lại đầy thuyết phục, đó là công hàm của Thủ tướng chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hoà Phạm Văn Đồng. Nội dung chính của công hàm: “Thưa đồng chí Tổng lý. Chúng tôi xin trân trọng báo tin để đồng chí Tổng lý rõ: Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà ghi nhận và tán thành bản tuyên bố ngày 4-9-1958 của Chính phủ nước cộng hoà nhân dân Trung Hoa quyết định về hải phận của Trung Quốc. Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà tôn trọng quyết định ấy và sẽ chỉ thị cho các cơ quan Nhà nước có trách nhiệm triệt để tôn trọng hải phận 12 hải lý của Trung Quốc trong mọi quan hệ với nước Cộng hoà nhân dân Trung Hoa trên mặt bể. Chúng tôi xin gửi đồng chí Tổng lý lời chào trân trọng”.

    Khi đọc bản tuyên bố này lần đầu cách đây khá lâu thú thật tôi không tin đó là văn bản thật mà là tài liệu giả mạo do Trung Quốc viết hay chỉ là sản phẩm tuyên truyền của một tổ chức chống cộng nào đó dựng lên để bêu xấu Đảng. Hai tiếng Hoàng Sa và Trường Sa thân thương quen thuộc từ bao đời là một phần của ngôn ngữ Việt Nam như hai quần đảo vẫn được xem là phần da thịt, máu xương bất khả phân ly của thân thể Việt Nam.

    Các chính phủ Trung Quốc, Philippines, Malaysia có quyền không công nhận Hoàng Sa và Trường Sa là của Việt Nam hay hoàn toàn của Việt Nam. Nhân dân Trung Quốc, Philippines, Malaysia, Đài Loan, Brunei cũng có thể cho rằng Trường Sa là đất của họ. Tình cảm đất nước là một tình cảm thiêng liêng nhưng cũng ít nhiều bảo thủ mà dân tộc nào cũng có. Tình cảm đó cũng cần được xem xét và tôn trọng. Các quốc gia tranh chấp phải giới thiệu các bằng chứng lịch sử, các văn kiện pháp lý trong một hội nghị quốc tế đa phương để thương thảo và tìm một giải pháp phù hợp với công pháp quốc tế cũng như quyền lợi của các nước trong vùng tranh chấp. Những hòn đảo không người ở, những triền đá nhọn nhô lên giữa đại dương mênh mông từ mấy ngàn năm, trong thời đại dầu hoả bỗng trở thành quan trọng, việc xung đột vì thế là điều khó tránh, tuy nhiên, sự kiện một ông thủ tướng Việt Nam nhân danh nước Việt Nam để công nhận hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là của Trung Quốc mà không cần phải đưa ra trước quốc hội để biểu quyết, không cần tranh luận, hội họp, không cần phải bắn nhau một viên đạn nào, quả là một việc không thể nào tin được và đương nhiên cũng không thể nào chấp nhận được.

    Văn bản do ông Phạm Văn Đồng ký là một vết nhơ trong lịch sử dân tộc và tên tuổi ông Phạm Văn Đồng cũng sẽ dơ như chữ ký của ông. Tuy nhiên, thật bất công nếu chỉ đổ tội lên một mình ông Phạm Văn Đồng. Trong cương vị Thủ tướng, ông phải là người ký công hàm gởi cho Chu Ân Lai, Thủ tướng Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa, nhưng ông Phạm Văn Đồng không phải là người tự quyết định mà chỉ thừa hành quyết định chung của Bộ Chính trị Trung ương Đảng. Vào thời điểm tháng 9 năm 1958, những người sau đây phải chịu trách nhiệm cho việc triều cống hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa cho Trung Quốc, và danh sách của họ được sắp xếp theo thứ tự trong Bộ Chính trị Đại hội lần II năm 1951 cũng như được bổ túc trong những năm sau đó: Hồ Chí Minh, Trường Chinh, Lê Duẩn, Võ Nguyên Giáp, Phạm Văn Đồng, Nguyễn Chí Thanh, Lê Đức Thọ, Phạm Hùng, Nguyễn Duy Trinh, Lê Thanh Nghị, Hoàng Văn Hoan.

    Tại sao họ đã làm như thế? Họ bị áp lực của Trung Quốc? Không. Không có một tối hậu thư nào của nhà cầm quyền Trung Quốc buộc Việt Nam phải thừa nhận Hoàng Sa và Trường Sa thuộc về Trung Quốc, nếu không họ sẽ dùng võ lực để tiến chiếm hai quần đảo, vượt biên giới Lạng Sơn hay đổ bộ lên Hải Phòng. Cho dù có tối hậu thư đi nữa thì cũng không phải lần đầu Việt Nam nhận tối hậu thư của quân xâm lược. Trước đây, các vua Lý, vua Trần đã nhận và mới đây Hoàng Diệu, Nguyễn Tri Phương đã nhận, và các anh hùng dân tộc đã chọn chiến đấu tới cùng và đã chết trên nắm đất của tổ tiên thay vì dâng thành cho giặc.

    Trên thế giới chưa có một cuộc phân định biên giới nào giữa hai quốc gia mà không phải trải qua những hội nghị, những cuộc thảo luận, đo đạc cần thiết về các giới hạn trên biển cả cũng như lằn ranh trên đất liền. Trong các nguồn tài nguyên thiên nhiên, đất là quan trọng nhất. Câu “tấc đất tấc vàng” không chỉ đúng cho trường hợp một nước đất hẹp người đông như Việt Nam mà đúng cho bất cứ quốc gia nào trên thế giới. Hãy lấy trường hợp Bắc Hàn làm ví dụ. Nếu theo dõi các hội nghị về biên giới giữa Trung Quốc và Bắc Hàn chúng ta có thể nghĩ rằng Trung Quốc muốn gì chắc là được nấy, muốn vẽ biên giới đâu thì vẽ. Không. Bắc Hàn tự cô lập khỏi thế giới giới văn minh, trong nhiều năm đã lệ thuộc vào Trung Quốc không những chính trị, ngoại giao mà cả từng chén cơm manh áo, nhưng họ nhất định không nhượng cho Trung Quốc một tấc đất nào qua các hội nghị về đường biên giới dài 1416 kilomét giữa hai nước. Mặc dù cai trị đất nước bằng một lý thuyết ngu dân hoang tưởng, bằng một chính sách độc tài sắt máu bị phần lớn nhân loại rẻ khinh, xa lánh, cha con Kim Nhật Thành ít ra có một điểm đáng khen mà giới lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam không có, đó là quyết tâm giữ đất của tổ tiên họ để lại.

    Nhiệt tình cao độ của giới lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam chắc đã làm không chỉ Mao mà cả Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc phải ngạc nhiên hết sức. Tôi tin bộ chính trị Đảng Cộng sản Trung Quốc hẳn đã tốn rất nhiều thời gian, tổ chức nhiều phiên họp tìm hiểu, phân tích, đánh giá nội dung công hàm của ông Phạm Văn Đồng để xem phía Việt Nam có ẩn ý gì trong 121 chữ đó không, chẳng lẽ Việt Nam tự nguyện dâng hai quần đảo một cách dễ dàng như thế. Không, không có ẩn ý, âm mưu nào cả ngoài việc chứng tỏ lòng trung thành tuyệt đối của Đảng Cộng sản Việt Nam với Mao Trạch Đông và Đảng Cộng sản Trung Quốc.

    Cấp lãnh đạo Trung ương Đảng thời đó còn lo ngại đàn anh Trung Quốc không tin vào lòng dạ chí thành của mình nên đã cho đăng toàn bộ nội dung công hàm trên báo Nhân dân ngày 22 tháng 9 năm 1958 để toàn Đảng, toàn dân và toàn thế giới biết hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa từ nay không còn là của Việt Nam nữa. Không giống như hiệp ước biên giới Việt Trung vào các năm 1999 và năm 2000 được ký kết lén lút đến mức ngay cả những ông bà đại biểu quốc hội khi đưa tay phê chuẩn cũng không biết nội dung hiệp ước nói gì, chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hoà, qua công hàm 1958, chẳng những “ghi nhận”, “tán thành” mà còn chỉ thị cho các cấp “triệt để tôn trọng” hải phận 12 hải lý kể từ đất liền của lục địa Trung Hoa, có đính kèm luôn bản đồ về đường ranh giới lãnh hải, bao gồm cả Hoàng Sa lẫn Trường Sa.

    Tại sao họ đã làm như thế? Họ không rành lịch sử Việt Nam? Chẳng lẽ họ chưa thấm thía câu “Đồng trụ chiết, Giao chỉ diệt” và không cảm thông cho sự chịu đựng vô bờ bến của tổ tiên suốt một ngàn năm qua bốn lần Bắc thuộc, phải xuống biển tìm ngọc trai, lên non tìm sừng tê, ngà voi, bạc vàng châu báu hay sao? Tôi không nghĩ vậy, vì ít nhất trong số 11 ủy viên Bộ Chính trị thời đó cũng có một người đã từng dạy sử. Họ làm thế chỉ vì niềm tin tuyệt đối vào chủ nghĩa cộng sản. Niềm tin mù quáng vào một xã hội đại đồng đã làm giới lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam nghĩ rằng Mao Trạch Đông, Lưu Thiếu Kỳ, Chu Ân Lai và những người cộng sản Trung Quốc mà họ đang thần phục là những bậc thánh hiền chứ không phải là giống dân đã hàng ngàn năm đày đoạ tổ tiên Việt Nam. Nguyên Bộ trưởng Ngoại giao Việt Nam Nguyễn Mạnh Cầm đã thú nhận sự lệ thuộc vào Trung Quốc hay đúng hơn là quan hệ chủ tớ này trong một cuộc họp báo tại Hà Nội ngày 2 tháng 12 năm 1992 và được Thông tấn xã Việt Nam loan ngày 3 tháng 12 năm 1992: “Tình hữu nghị Việt – Trung đang thắm thiết và hai nước hoàn toàn tin cậy lẫn nhau. Việt Nam xem Trung Quốc là một nguồn hỗ trợ to lớn và giá trị. Trong tinh thần đấy thì do tình thế cấp bách, quan điểm của lãnh đạo ta (tức ủng hộ Trung Quốc công bố chủ quyền của họ trên các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa) là cần thiết vì nó phục vụ cho cuộc chiến bảo vệ tổ quốc.” Cuộc chiến bảo vệ tổ quốc mà ông Nguyễn Mạnh Cầm nhắc trong buổi họp báo nêu trên, tương tự như khi ông Phạm Văn Đồng trả lời báo Far Eastern Economic Review tháng 3, 1979 hay hầu hết các lãnh đạo Đảng khác đã nhiều lần viện dẫn là “cuộc chiến chống Mỹ cứu nước”, thế nhưng, năm 1958, ngoại trừ một số ít nhân viên thuộc Nhóm Cố vấn Quân sự (Military Assistance Advisory Group), làm gì có quân Mỹ để mà chống?

    Tại sao họ đã làm như thế? Khi đem hai quần đảo vô cùng quan trọng của đất nước về chiến lược quân sự cũng như về tiềm năng kinh tế dâng hiến cho Trung Quốc để gọi là “ bảo vệ tổ quốc” thì tổ quốc mà các giới lãnh đạo Đảng cần phải bảo vệ là tổ quốc nào? Như giải thích trong hầu hết tài liệu học tập, giáo trình trung, đại học tại Việt Nam, người cộng sản không có tổ quốc theo nghĩa thông thường mà chúng ta thường hiểu. Khái niệm tổ quốc đối với giới lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam không chỉ đơn thuần là dải giang sơn từ ải Nam Quan đến mũi Cà Mau mà bao nhiêu thế hệ tiền nhân đã dày công gìn giữ, không phải chỉ gồm 40 triệu người ngày đó hay 80 triệu người ngày nay có cùng huyết thống, cùng một ngôn ngữ, cùng một lịch sử, mà phải là tổ quốc xã hội chủ nghĩa, một đất nước bị thống trị trong bàn tay sắt của Đảng Cộng sản. Mụch đích của Đảng như đã đề ra trong Đại hội Đảng lần thứ II tại Tuyên Quang bao gồm giai đoạn từ 1951 đến 1960: “Giải phóng hoàn toàn miền Bắc, tạo tiền đề vững chắc để tiếp tục cuộc cách mạng dân tộc dân chủ nhân dân ở miền Nam.” Năm 1958, một nửa nước chưa trở thành chủ nghĩa xã hội và do đó mục đích của Đảng chưa hoàn thành. Để thôn tính miền Nam và hoàn thành mục đích cộng sản hóa cả nước, họ cần súng đạn của Liên Xô và Trung Quốc. Hoàng Sa và Trường Sa là giá mà giới lãnh đạo Đảng phải ứng trước để đổi lấy nhiều vạn trái mìn, mấy trăm ngàn khẩu AK, mấy ngàn chiếc tăng đủ loại để đem về cày xéo lên các thành phố miền Nam, đốt cháy thôn làng miền Nam và tàn sát nhiều triệu dân miền Nam vô tội.

    Tuổi trẻ phải làm gì?

    Đứng trước sự phân hóa, chia rẻ do hậu quả của mấy trăm năm phong kiến, đế quốc thực dân và cộng sản, chọn lựa duy nhất của thế hệ trẻ Việt Nam ngày nay là đoàn kết và vượt qua mọi thử thách để đoàn kết thành một khối đúng như khẩu hiệu “Ta là một” mà các em đang phát động trong nước. Lịch sử như một dòng sông. Dòng sông Việt Nam vẫn chảy dù phải băng qua bao nhiêu ghềnh đá cheo leo. Tương tự, các thế hệ Việt Nam lớn lên và vẫn phải tiếp tục nhận lãnh trách nhiệm lịch sử của thế hệ mình. Tuổi trẻ Việt Nam ngày nay không cần một ngọn hải đăng của bất cứ cường quốc nào để rọi sáng đêm tối trời dân tộc, nhưng ngay từ trong lòng họ đã bùng cháy lên ngọn đèn tự chủ được thắp sáng bằng tâm thức Việt Nam. Tuổi trẻ Việt Nam ngày nay không cần chờ đợi một minh quân ra đời hay một lãnh tụ xuất hiện để dẫn dắt họ trên đường cứu nước bởi vì chính họ sẽ là những minh quân của thời đại và con đường dẫn đến điểm hẹn lịch sử được soi sáng bằng trí tuệ Việt Nam. Tuổi trẻ Việt Nam ngày nay không cần vay mượn một chủ nghĩa, một ý thức hệ, một lý thuyết ngoại lai nào làm kim chỉ nam để giải phóng dân tộc, bởi vì chính họ đã được trang bị bằng các đặc tính dân tộc, nhân bản và khai phóng kết tinh và kế thừa từ hơn bốn ngàn năm lịch sử.

    Lãnh đạo Đảng đã, đang và chắc sẽ làm tất cả những gì họ có thể làm để ngăn cản các cuộc biểu tình dù ôn hoà và bất bạo động của tuổi trẻ Việt Nam. Tuần trước họ ra chỉ thị cấm biểu tình, tuần này họ chụp mũ các em chống phá trật tự xã hội, tuần sau họ sẽ đem xe chữa lửa đến đàn áp và tuần sau nữa có thể trục xuất khỏi trường, bắt giam, kết án, tù đày. Tuy nhiên, lịch sử đã nhiều lần chứng minh, khi một chế độ chỉ còn trông cậy vào các phương tiện bạo lực trấn áp để tồn tại, chỉ còn biết sử dụng bộ máy công an kềm kệp để duy trì quyền cai trị, ngày tàn của chế độ đó chỉ là vấn đề thời gian. Hành động tuyệt vọng của Nicolae Ceausescu khi ra lệnh công an bắn vào cuộc biểu tình của nhân dân Rumania sáng ngày 17 tháng 12 năm 1989 chỉ để dẫn đến bản án tử hình dành cho vợ chồng ông ta một tuần sau đó. Lãnh tụ cộng sản Slobodan Milosevic một thời là tổng thống Serbia đầy quyền lực nắm trọn quyền sinh sát trong tay, cuối cùng cũng phải chết trong tù. Erich Honecker hung thần Đông Đức, Idi Amin đao thủ phủ của Uganda hay Mobuto bạo chúa của Uganda đều đã gởi tấm thân tàn trên đất khách, để lại tiếng xấu muôn đời. Nếu giới lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam còn nghĩ đến tương lai của chính họ và còn biết lo cho tương lai của đất nước, họ phải chọn đứng về phía dân tộc.

    Con đường duy nhất để đạt đến một tương lai tự do, dân chủ, nhân bản và thịnh vượng là con đường dân tộc và cũng chỉ có một Việt Nam tự do, dân chủ, nhân bản và thịnh vượng thì các thế hệ Việt Nam mai sau mới có cơ may giành lại được Hoàng Sa và Trường Sa.

    • NGUYEN TRAI says:

      noi cung hay lam chu nhung ma tam dia phan dong va chia re la rat nhieu .
      nguoi viet nam trong nuoc cung nhu ngoai nuoc can doan ket mot long va chung suc xay dung dat nuoc hung cuong sau do lay lai hoang sa va truong sa sau chua muon.
      quan trong la the he tre chung ta phai co gang hoc tap that tot va nam vung lich su dat nuoc viet nam cua chung ta , tri thuc la chia khoa than ky mo ra tuong lai tot dep cho van menh dat nuoc do.
      chuc moi nguoi hanh phuc.

    • HELLO says:


      ui, sao viet hay qua chung, nghe cam dong ghe!
      Em dong y voi bac nhieu nhieu!

      tinh lai di cung! Do phan boi dan toc!

  • Anonymous says:

    Tran Trung Dao, chu noi phet hay lam, nhin chung co nhieu thong tin nhung phan tich con qua ngu, co hieu tung giai doan phat trien cua lich su ko? tu tuong phan dong nhu chu chi kich dong duoc tang lop ba gac voi xich lo thoi. Chu xem lai chu coi da lam duoc gi cho dat nuoc chua. Gia tao va ba xao.

  • gienkhan says:

    Ai lên tiếng chửi Trần Trung Đạo rất hay. Văn chương phản động xích lô với ba gác đập chết luôn chứ lừa gì

  • caoky says:

    ặc.ặc..ặc! chú giảng về chủ nghĩa dân tộc ất hay nhưng mà không biết mình là thằng phản động

  • Phong Van says:

    Tom lai Tran Trung Dao la 1 thg phan dong ko hon ko kem, tuoi tre Viet Nam hay doan ket, dong long cung nhau xay dung va bao ve to quoc va sau nay lay lai hoang sa tu tay thg TQ dang ghet!!!

  • Giap HN says:

    Van de Hoang Sa va Tru¬ng Sa hien nay dang la van de quan tam nhat cua dat nuoc tren dien. Hien nay TQ da lo ro gia tam cua minh nham thon tinh bien dong va chiem giu bat hop phap 2 quan dao cua VN .Sau mot thoi gian nam im de xay dung kinh te gio day TQ da du luc va the hien gia tam o bien dong, VN ta la nuoc chiu anh huong va thiet hai lon tu su troi day va tro mat nay, TQ khong ngung gia tang suc manh Hai Quan va tiem luc quoc phong ca tren bo, tren khong tren bien … ho da khong e de khi chen ep VN ta, gio day ho khong coi VN ta la dong chi, ho da khong so” moi ho rang lanh ” VN phan ung ra sao truoc chien luoc va muu do cua TQ chung ta phai lam gi de giu dao, giu bien ma bao the he da do mau bao ve chu quyen bien dao cua TQ Viet Nam … cac ban tre phai lam gi day truoc muu do cua TQ va sach luoc cua Ho Cam Dao doi voi VN ta

  • YILKA says:

    Với “đường lưỡi bò”, Trung Quốc mặc nhiên coi 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa thuộc chủ quyền của mình và muốn biến biển Đông thành sân sau, ao nhà” … bài báo trên VNExpress về tham vọng mới của TQ trong vấn đề Biển Đông.

  • nguyen tan tien says:

    sao ong ngu the nhi,neu khong co cong ham do lay dau vu khi, quan nhu de chung ta tiep tuc cuoc khang chien.sao ong ko nghi dat nuoc ta vao thoi diem do can cai gi hay sao.neu chi dua vao trong nuoc hay minh lien xo lieu co du nguon luc de thog nhat.hi sinh cai nay de lay dai cuc.hay hieu ve lich su va la nguoi thong thai.voi ong luc do se ko cong nhan va gio van dang la con cho cua mi phai ko.chung toi nguyen lam tat ca de hoang sa va truong sa tro ve voi viet nam.nhung chung toi khong trach cu nhung nguoi di truoc.

  • letrongvko co e akiem says:

    moi thu deu la deu la vat chat cai j cung cho ve voi cat bui thy tai sao ta ko song hoa hop voi nhau de cho khj mak ko con song thy ta co the cuoi.dung nhu the nua Trung Quoc oi.ba chu sieu cuong j chu

  • Giặc dốt khó diệt hơn giặc ngoại xâm says:

    waterlover(Trần Trung Đạo) đoạn đầu nói như đúng rồi.Nghe như thấu hiểu vấn đề lắm:<.Sau mới biết chẳng hiểu gì.nói lung tung

  • Mrbean says:

    Từ xưa tới nay thằng trung quốc luôn luôn xâm lược VN !Đã bao lần nếm mùi thất bại và hắn lại sắp nếm mùi thất bại nữa ! Các bạn hãy nhớ lời tiên đoán ngoại cảm của chúng tôi ! Chúng tôi khẳng định điều đó đúng 100% !1 Rối đây hắn sẽ bị cô lập trên thế giới.2 Các nước hùng mạnh sẽ cùng nhau đánh TQ.3 Trung quốc sẽ bị chia ra làm 4 biểu tượng cho Đông,Tây ,Nam,Bắc.Đảo HOÀNG SA CỦA VIỆT NAM KHÔNG MẤTĐÂU MÀ SỢ .Dân trung quốc lại sống trong cảnh đât nước điêu tàn ,sụp đổ,tan hoang .Hãy tin những điều chúng tôi nói !

  • Leave a Reply

    (with your Gravatar, perhaps)

                                 

    Bộ gõ AVIM-Reloaded